CHUYỆN LẠ VỀ CẢNH SÁT GIAO THÔNG VIỆT NAM BIẾT LỊCH SỰ VỚI NGƯỜI DÂN!

22 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 7713)
CHUYỆN LẠ VỀ CẢNH SÁT GIAO THÔNG VIỆT NAM BIẾT LỊCH SỰ VỚI NGƯỜI DÂN!
lich-contentHuy Cương (Danlambao) - Sáng hôm nay khi đi tập thể dục ở công viên, tôi tình cờ nghe lỏm được câu chuyện của mấy ông bạn già như sau: 
- Này, ông có xem báo mình đưa tin là cảnh sát giao thông ở Đà nẵng khi thấy người dân ở tỉnh khác vì không biết đường đi nhầm vào đường cấm đã không bắt phạt mà còn tận tình chỉ dẫn cho lái xe đi đúng đường trong thành phố không? - Một ông khơi chuyện. 
- Làm đ... gì có chuyện ấy ở Việt nam - Mấy ông bạn khác nhao nhao lên phản đối.
Câu chuyện trên của mấy ông già đi tập thể dục sáng đã kích thích tính tò mò trong tôi. Khi tập thể dục về đến nhà tôi liền tra mạng internet để tìm hiểu sự việc trên. Tôi liền sử dụng công cụ tìm kiếm google thì thấy một hiện tượng là nếu tra những từ khóa như "công an đánh dân, công an đánh chết dân, công an đánh gãy cổ dân, công an bắn chết dân, bắn bị thương dân, cảnh sát giao thông ăn tiền hối lộ của dân..." thì được vô vàn kết quả. Còn tra từ khóa:"công an lịch sự với dân" thì chả thấy kết quả nào cả. Chả nhẽ câu chuyện trên của mấy ông bạn già là bịa đặt chăng? Tôi cố công tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy được bài báo nói về công an giao thông Đà nẵng đã biết lịch sự với dân. 
Ngay cái đầu đề: "Chuyện lạ về cảnh sát giao thông lịch sự với dân!" đã phản ánh rất rõ một nghịch lý đang diễn ra hàng ngày ở xã hội Việt nam là nạn ăn hối lộ, nhũng nhiễu dân của công an Việt nam đã trở thành bản chất của ngành công an VN. Việc chỉ đường cho người lạ khi đến thành phố của mình tôi nghĩ chỉ là hành động rất bình thường của những người có văn hóa với nhau, chứ đừng nói nói đó là một trong những nhiệm vụ của cảnh sát trong xã hội "văn minh". Thế mà việc làm đó đã được nêu lên thành "chuyện lạ" ở xã hội Việt nam thì đủ thấy xã hội Việt nam đã mục ruồng đến thế nào? (Mà đây là báo lề phải đăng hẳn hoi nhé, chứ không phải là những trang mạng "phản động" đưa tin nhằm bôi đen chế độ đâu!). Hành động "lịch sự với dân" của anh công an đó được coi là chuyện lạ vì cái tử tế rất tình người ấy vô cùng ít ỏi, hiếm hoi trong muôn vàn cái đểu giả, lưu manh mà người ta thường thấy hàng ngày ở bộ máy công quyền chuyên sách nhiễu dân để đến nỗi người dân không tin đó là chuyện thật. Kiếm được một anh cảnh sát hiền từ, có văn hóa biết cư xử lễ độ với dân thật là khó, có khác nào như bây giờ kiếm được một ông cán bộ không biết tham nhũng, kiếm được một ông bác sỹ tận tình giúp đỡ bệnh nhân mà không đòi tiền hối lộ - thật là một việc "mò kim dưới đáy bể". Hiện tượng anh cảnh sát ở Đà nẵng biết lịch sự với dân chắc chắn là chuyện thật, nhưng hành động đó của anh chỉ như một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên rồi lại tắt lịm trong bầu trời tăm tối khi mà nạn tham nhũng đã trở thành quốc nạn, trở thành " thương hiệu" của chế độ cộng sản. Tôi thử hỏi nếu như có một người nước ngoài hoặc những người Việt nào đã từng sống ở nước ngoài sẽ nghĩ sao khi đọc được bài báo trên? Họ sẽ nghĩ gì về ngành công an Việt nam? Thật là đáng xấu hổ! 
Từ xa xưa, dân gian đã có câu thơ: 
"Công an, phòng thuế, kiểm lâm 
Trong ba thằng ấy biết đâm thằng nào" 
Tôi, cũng như bao người dân Việt Nam khác vốn không có ác ý gì với ngành công an cả. Đây chỉ là một ngành cần thiết như bao ngành khác trong bất kỳ một xã hội nào. Nhưng điều đáng nói là công an dưới chế độ cộng sản đã trở thành những hung thần trong con mắt người dân, lực lượng công an chỉ còn biết trở thành công cụ chuyên chính trong tay Đảng để làm nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi cho Đảng và tất nhiên phải tranh thủ vơ vét, làm giàu cho bản thân. Từ chỗ xuất phát ban đầu là những thanh niên hiền lành, chất phác, dần dần lực lượng công an đã không còn giữ được cảm tình trong con mắt nhân dân nữa. 
Ai đã từng đọc "Số đỏ" của nhà văn Vũ Trọng Phụng thì hẳn còn nhớ là dưới thời Pháp thuộc, cả thành phố Hà nội chỉ có khoảng 60 cảnh sát (police) làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự trong thành phố. Nhiều hôm những ông cảnh sát này đi tuần cả ngày mà chả bắt được một mống tội phạm nào đành phải đi phạt mấy con chó ỉa rông ngoài phố. Tất nhiên Hà nội lúc đó ít dân hơn bây giờ. Không hiểu sao bây giờ tội phạm ở đâu mà sinh ra lắm thế? Đất nước đã hòa bình được bao nhiêu năm, nhân dân một lòng tin yêu Đảng, tin yêu Chính phủ mà sao lại sinh ra lắm "thế lực thù địch" thế?. Giờ đây lực lượng công an đã phình to ra tỷ lệ thuận với đủ loại tệ nạn xã hội. Tôi cũng không rõ số thống kê là hiện nay lực lượng công an (cả chìm và nổi) ở cái thành phố Hà nội này là bao nhiêu? Chỉ khổ cho người dân lao động quanh năm vất vả làm ăn, còng lưng đóng thuế để cõng trên lưng mình những con ký sinh trùng ngày càng bám chặt vào những tấm thân gầy rộc. 
Tôi có thằng cháu gọi bằng chú làm cảnh sát. Có một lần cháu đến chơi, trong lúc trò chuyện tâm tình, cháu khoe với tôi: 
- Tháng này đồn chúng cháu vượt chỉ tiêu Quận giao chú ạ! 
Tôi không hiểu chỉ tiêu trên giao cho các cháu là gì? Hỏi lại thì nó giải thích là chỉ tiêu phạt! Chao ơi! Thật không tưởng tưởng nổi là ở trên đời này lại có chỉ tiêu phạt giao cho cảnh sát? Các bạn đã bao giờ để ý quan sát cảnh cảnh sát giao thông và dân phòng hàng ngày đứng núp ở những góc phố bỗng nhiên lao vút ra như con Diều hâu vồ đàn gà con khi thấy một người dân nào đã trót không đội mũ bảo hiểm hoặc đội mũ không cài quai. Chắc là cố phạt cho được để có tiền nộp cho đủ cái chỉ tiêu quái đản kia giống như cái chế độ đã sinh ra nó! 
Tôi bảo với cháu: Việc phạt tội phạm hàng ngày bao nhiêu là phụ thuộc vào thực tế mức độ phạm tội diễn ra hàng ngày, làm sao mà định mức khoán như khoán sản phẩm cho công nhân sản xuất được. Việc khoán phạt là hoàn toàn vô lý và rất bất lương. Thế hàng ngày không có người phạm tội thì các cháu lấy đâu ra tiền mà nộp cho cấp trên. Khoán phạt cho công an có khác gì trong bệnh viện khoán cho ông bác sĩ mổ tim, mổ thận hàng ngày phải đè ra đủ số bệnh nhân để mổ cho đủ chỉ tiêu? 
Tôi kể cho cháu nghe một chuyện có thật thời xưa là ở một số vùng quê hồi kháng chiến chống Mỹ có phong trào đặt vòng tránh thai. Hội Phụ nữ giao cho một xã, một huyện nào đó phải đặt vòng cho đủ chỉ tiêu. Thế cho nên mới có chuyện là có xã, lực lượng thanh niên trong độ tuổi sinh đẻ đi ra tiền tuyền nhiều nên để đủ chỉ tiêu trên giao hội Phụ nữ vận động cả những bà cụ già không còn sinh nở được nữa cũng tham gia đặt vòng tránh thai để cho đủ chỉ tiêu. 
Có thể ở Đà nẵng không có chính sách khoán phạt cho cảnh sát nên anh cảnh sát trong "Chuyện lạ......" trên mới hành động đầy tình người như vậy! Dù sao chăng nữa đây cũng là một hành động đẹp đáng được ông Bộ trưởng bộ công an nhân lên thành điển hình học tập trong ngành vốn đang bị mất điểm trong con mắt người dân. 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 886)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 947)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 917)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1008)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 796)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,