KHI ĐẢNG LOẠN CHIÊU VÀ NGƯỜI DÂN THỂ HIỆN SỨC MẠNH CỦA MÌNH.

20 Tháng Tư 201512:00 SA(Xem: 4259)
KHI ĐẢNG LOẠN CHIÊU VÀ NGƯỜI DÂN THỂ HIỆN SỨC MẠNH CỦA MÌNH.

 Những lúc gần đây, chỉ trong vòng non hai tuần, bên phía Đảng và nhà nước CSVN có vẻ dồn dập làm những điều bậy:

 Thứ nhất, cho đám dư luận viên đoàn thanh niên CS ra phá đám sinh hoạt giỗ các liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma khi Tàu Cộng xâm lấn Trường Sa năm 1988. Phá đám bằng cách chiếm khoảng trước tượng đài Lý Thái Tổ, rồi nhẩy múa tung cờ búa liềm che lấp các biểu ngữ tưởng niệm, ca hát các bài vui trong đó có bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Đây là hành động vô cùng ngu xuẩn phản cảm. Người ta không thể tưởng tượng hay tin nổi nếu những hình ảnh này đã không được ghi lại và phóng lên Youtube. Đã thế, chương trình TV của lề đảng VN Vision còn hãnh diện tung lên, coi đó là “chiến công” của thanh niên VN dẹp “phản động”.

 Thứ hai, mở chiến dịch cưa chặt bỏ 6700 cây xanh tại Hà Nội, huỷ hoại môi trường, phá đi lá phổi của thủ đô, và khi bị dân phản đối thì để cho cán bộ đảng thành uỷ Hà Nội tuyên bố chuyện đó chẳng cần phải hỏi ý dân. Những tuyên bố như thế thể hiện não trạng phong kiến nhà nước vua quan là cha mẹ quyết định cho con dân là chuyện bình thường, không có gì là sai trái.

 Cùng lúc người ta thấy sách giáo khoa, Tiếng Việt 5, dạy thiếu nhi Thánh Gióng Phù Đổng Thiên Vương sau khi thắng giặc ngoại xâm, ăn một bữa cơm, rồi nhẩy xuống Hồ Tây tắm, xong mới ôm vết thương của mình lên ngựa tìm rừng cây âm u mà chết. Sách Truyện Cổ Tích Việt Nam của nhà sách Kim Đồng kể truyện mẹ Thạch Sanh trước khi chết cởi chiếc quần độc nhất cho con trai. Thạch Sanh không nỡ để mẹ chết trần truồng, nên chỉ cắt lấy 1 ống quần làm khố mặc, còn lại mặc quần vào cho mẹ rồi nhờ xóm làng chôn cất tử tế,… Tiếp theo đó đánh nhau với Trăn tinh, “Thạch Sanh giơ búa nhè giữa đầu Trăn tinh bổ xuống thật nhanh, nó bị vỡ đầu, óc phọt ra chết tươi”. Sách Truyện Thần Thoại Hy Lạp bằng tranh vẽ cho thiếu nhi có hình phụ nữ cởi trần lộ nguyên ngực, hình trai gái ở trần ôm hôn nhau….

 Lại nữa trước đó không lâu, UBND tỉnh Đồng Nai đã cấp phép lấp lấn sông Đồng Nai trên 77.000 m2 để phân lô bán nền trong dự án triển khai khu đô thị Pegasus Residence của nhà thầu tư. Dự án này hoàn toàn không hỏi ý dân, bất chấp ảnh hưởng của nó trên dòng chẩy của sông Đồng Nai và tác hại của nó trên môi trường. Trong khi đó nhà nước từ trước đến giờ vẫn có quy định cấm người dân bên sông không được xây cất bất cứ gì sát bờ chính vì sợ ảnh ưởng đến dòng chẩy và môi trường này.

 Hàng loạt những điều tầm bậy ở trên, bậy đến mức bất cứ một người có đầu óc bình thường nào cũng thấy là khó chấp nhận được, mà lại xẩy đến hoặc được khám phá ra một cách dồn dập, không khỏi cho ta có ấn tượng là Đảng và Nhà nước CSVN đang lúng túng loạn chiêu, tẩu hoả nhập ma ở ngưỡng cửa sắp bị vỡ trận. Có lẽ các nhân sự trách nhiệm đang lo vơ vét chạy, sẵn sàng kiếm tiền gấp qua mọi dự án, không cần rà soát lại các quyết định xem hợp lý hay không, bất kể các hậu quả tai hại cho tương lai dân tộc nói chung và cho chính đảng CS nói riêng. Quả là ta đang thấy các cán bộ cao cấp đang đua nhau cho con cái ra nước ngoài học, lập nghiệp, chuyển tiền cho chúng mua nhà cửa ở các xứ tự do, như để dọn đường cho cuộc di cư của gia đình mình khi chế độ sập.

 Trong khi đó ta lại ghi nhận được sự chuyển biến tích cực từ phía quần chúng nhân dân. Từ tâm lý mackeno trước kia, quen chịu đựng để cho Đảng và Nhà nước lo, tự tung tự tác muốn làm gì thì làm, hoặc do sợ bị trù dập nếu mình gan dạ biểu lộ ý khác với nhà cầm quyền, hay do bị nhồi sọ tinh thần phận làm con phải nương nhờ ỷ lại bậc cha mẹ cầm quyền không được cãi lại... Người dân nay càng ngày càng tích cực bảo vệ quyền lợi của mình và quyền lợi chung của đất nước, lên tiếng mạnh mẽ phê phán các quyết định vô lý của kẻ cầm quyền. Thậm chí rủ nhau mạnh dạn xuống đường đông đảo phản đối, như vụ bảo vệ cây xanh Hà Nội vừa qua và mới đây vụ phản đối Luật Bảo hiểm xã hội mới. Đây là những biểu hiệu cho thấy người dân càng ngày càng ý thức được vai trò làm chủ xã hội của mình.

 10_khi_dan_gloan_chieu-content Quả thế, khi dân thiếu tinh thần tự làm chủ chính mình, thì chả có lý do gì mà nhà nước phải coi trọng, để phải hỏi ý dân. Trong vụ cây xanh, khi người dân vào cuộc với số đông tạo áp lực lên nhà cầm quyền, UBND Hà Nội đã phải coi trọng dân hơn, họp báo giải thích và tạm ngưng (dù có thể chỉ là biểu kiến) chiến dịch chặt cây hàng loạt. Mới đây nhất, trước việc đình công xuống đường ồ ạt của công nhân khởi đi từ công ty Pou Yuen phản đối điều luật bảo hiểm xã hội mới được quốc hội thông qua ảnh hưởng đến quyền lợi của công nhân, nhà cầm quyền ít nhất đã tỏ ra có lắng nghe và kiến nghị Quốc hội sửa đổi Điều 60 Luật Bảo hiểm xã hội 2014 theo hướng nếu người lao động không đủ thời gian đóng BHXH để hưởng lương hưu thì được hưởng BHXH một lần. Những sự kiện vừa kể là bằng chứng cho thấy khi quần chúng mạnh dạn lên tiếng, thể hiện sức mạnh của mình bằng số đông, thì nhà nước không thể không có những bước lùi xoa dịu. Xoa dịu tới đâu, lùi giả tạo chiến thuật hay thực sự tôn trọng lắng nghe người dân còn tuỳ thuộc vào sự tiếp tục duy trì áp lực để giành lại vai trò làm chủ thực sự của quần chúng nhân dân, và sự cảnh giác của người dân theo dõi những động thái sau đó của nhà nước, hô hoán bảo vệ nhau nếu công an dở trò âm thầm bắt nguội từng người lẻ một.

 Các quyết định rõ ràng là sai bậy của giới lãnh đạo, cộng với phản ứng tích cực giành lại quyền làm chủ cuộc sống của chính mình và con em mình và môi trường trực tiếp xung quanh mình có lẽ đã là nguồn động viên cho các nhà báo lề đảng, vốn trước đây không hề dám nói ngược với lãnh đạo. Báo chí đã càng ngày càng mạnh dạn hơn đứng về phía nhân dân đặt vấn đề với các đảng uỷ, phê phán các quyết định vô lý, thu nhỏ khoảng cách giữa báo trong luồng lề đảng và báo lề dân. Truyền thông lề đảng đã mạnh mẽ phê phán hành động thái độ của đám dư luận viên CS mang cờ đỏ trong sinh hoạt giỗ các liệt sĩ Gạc Ma; phê phán, truy hỏi lãnh đạo cầm quyền trong vụ chặt cây xanh; đặt vấn đề về tính phi giáo dục trong các sách giáo khoa; về vụ lấn lấp sông Đồng Nai v.v… Đó là những chỉ dấu cho thấy người làm truyền thông dù vẫn dưới áp lực chỉ đạo của ban tuyên giáo Trung ương của Đảng, đang càng ngày càng tiến gần hơn tới trách nhiệm làm truyền thông trung thực, phục vụ độc giả, muốn thoát khỏi làm công cụ tuyên truyền một chiều, bóp méo sự thật cho Đảng và Nhà nước. Đây là những chuyển biến vô cùng tích cực, khi mà những người làm truyền thông dưới sự chi phối của Đảng, vừa rất muốn đi sát với dân vừa sợ Đảng phật ý tước đi sinh kế sinh của mình nên có khi vẫn phải vừa viết vừa “lách”. Nếu dân ta có thể khuyến khích động viên tinh thần họ bằng cách cụ thể biểu lộ những phản hồi tích cực gửi đến cho họ và chủ nhiệm của họ khi thấy những bài vở phục vụ quyền lợi dân, thì họ sẽ tự tin hơn khi biết đông đảo quần chúng ủng hộ sau lưng mình.

 Người ta cũng bắt đầu thấy một vài dấu hiệu chuyển biến trong hàng ngũ bộ máy bảo vệ chế độ là Công An Còn Đảng Còn Mình. Trong vụ ngày tưởng niệm Gạc Ma, lực lượng công an đối xử với đoàn người tưởng niệm ở tượng đài Lý Thái Tổ lịch sự hoà nhã hơn. Nhiều trường hợp, công an đã phân trần với người dân mà họ đang trấn áp rằng, họ không muốn làm thế, mà chỉ phải theo lệnh cấp trên. Blogger JB Nguyễn Hữu Vinh đã kể lại lời nói của một công an khi làm phận sự, tuồng như muốn nhắn gửi một tín hiệu: “…nhận thức là một quá trình”, nhắc lại nguyên văn câu của Nguyễn Chí Đức, một đảng viên vốn rất yêu Đảng nhưng rồi đã nhận thức và hành động dứt khoát bỏ Đảng. Sau đó, trước sự phẫn nộ của quần chúng, thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, giám đốc Công an, đã phải công khai chối bỏ đám dư luận viên phá đám sinh hoạt tưởng niệm liệt sĩ Gạc Ma là thuộc sự quản lý của công an và ban tuyên giáo. Dù biết văn hoá cộng sản làm cho con người CS nói dối không ngượng miệng, nhưng sự công khai chối bỏ trách nhiệm với đám dư luận viên ít nhất cho thấy là lãnh đạo công an cũng đã nhận thức được thế nào là phải trái và phải nói xuôi theo người dân. Đây cũng là chỉ dấu đáng được khuyến khích và là lúc mỗi công an hãy tự hỏi mình: “Ngày nay còn Đảng còn mình. Ngày mai Đảng xuống, thân mình ra sao?” vì theo lẽ tự nhiên chế độ nào cũng chỉ là nhất thời. Nếu các anh đã có chuyển biến trong nhận thức nhưng vì miếng cơm manh áo vẫn phải lệ thuộc vào Đảng, chưa khắc phục được sự sợ hãi Đảng, thì ít nhất các anh chỉ nên trấn cản người dân đang đòi quyền của mình cho có lệ, làm cho qua chuyện, rồi báo cáo cho hay. Người dân khá tinh nhậy để có thể cảm nhận được qua thái độ của các anh, ai là người tích cực muốn lập công cho Đảng, ai là người sẵn sàng đạp lên đầu dân để ích kỷ bảo vệ quyền lợi của mình bất kể sai trái, ai là người đang khổ tâm miễn cưỡng làm phận sự theo lệnh đảng. Và họ sẽ là những nhân chứng quan trọng khi công lý thực sự trở lại trên quê hương.

 Tóm lại điều đáng mừng quan trọng nhất là người dân đang càng ngày càng nhận thức rõ rằng mình không thể để mặc chính quyền tự tung tự tác muốn làm gì thì làm, rằng mình phải đứng lên giành lại quyền làm chủ vận mạng của mình, rằng khi mình đồng loạt lên tiếng mạnh mẽ và đông đảo thì mới phát huy sức mạnh của mình. Sức mạnh đó có khả năng kéo từng mảng trong bộ máy chính quyền độc tài dần dần theo dân đông hơn, ngay cả khuyến khích những thành phần thức thời trong hàng ngũ lãnh đạo mạnh dạn hơn trong việc thay đổi hoặc phá vỡ nguyên trạng để mở ra một vận hội mới cho dân tộc, nếu họ còn muốn được nhân dân bao dung tha thứ chấp nhận khi lịch sử sang trang. Một nguyên lý muôn đời là: “sức mạnh của quần chúng là sức mạnh vạn năng”

 Diễn đàn Chân Trời Mới

KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN #217(15.4.2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 886)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 947)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 918)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1008)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 796)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,