DƯ LUẬN PHẪN NỘ VỀ VIỆC DÂN OAN LÊ THỊ CHÂM BỊ CÁN BỞI MÁY XÚC

10 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 3376)
DƯ LUẬN PHẪN NỘ VỀ VIỆC DÂN OAN LÊ THỊ CHÂM BỊ CÁN BỞI MÁY XÚC
Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Sự việc thương tâm của bà Lê Thị Châm, một dân oan tại Hải Dương, bị xe máy xúc cán qua người trong khi bà và nhiều người dân khác đang tranh đấu để bảo vệ đất đai của mình đã làm dư luận khắp nơi trong và ngoài nước phẫn uất. Sự phẫn nộ lại càng dâng cao khi ngay sau đó những người cầm quyền và công an đã trắng trợn chối bỏ vụ việc. Để ghi lại phần nào tâm tư của dư luận, chúng tôi đã phỏng vấn một số người quan tâm đến vụ việc này cùng câu hỏi sau:
Anh/chị/ bạn nghĩ gì về việc bà Lê Thị Châm bị cán bởi máy xúc trong lúc giữ đất? Và nghĩ gì khi Trung tá Nguyễn Trọng Hiển, Phó trưởng Công an huyện Cẩm Giàng nói rằng: “Chúng tôi khẳng định không có việc xe máy xúc đè qua người dân?.
Chị Ca Dao - một phóng viên đang sinh sống tại Pháp: Việc bà Châm bị cán bằng xe ủi đất có lẽ chỉ là một trong muôn ngàn sự đàn áp, nỗi oan ức ở Việt Nam. Đã có những cái chết bị lãng quên hay cố tình bị lãng quên trong đồn công an, dưới gầm cầu, ngoài đường phố. Sự việc ngày hôm nay của bà Châm gây chấn động dư luận, truyền thông trong và ngoài nước đều đồng loạt đăng tải, ngày cả trang Ireport của CNN cũng đưa tin này. Tại sao?
Có lẽ vì bà là một người dân oan, chỉ vì đòi lại đất của mình mà bị cán ngay trên vùng đất dựng lên bằng mồ hôi, nước mắt, và hôm nay, bằng cả máu của mình. 
Hay có lẽ vì câu nói vô trách nhiệm của phó trưởng công an huyện Cẩm Giàng: Trung tá Nguyễn Trọng Hiền: “chúng tôi khẳng định không có việc máy xúc đè qua người dân.”
Và Nguyễn Văn Phương - Trưởng Ban quản lý khu công nghiệp tỉnh cũng khẳng định như đinh đóng cột rằng: “Làm gì có chuyện máy xúc chèn qua người dân?”

Vô cảm hơn nữa, chủ tịch huyện Cẩm Giàng là Vũ Hồng Khiêm nói một cách vô tư: “Đây là clip ghép”!
Hình ảnh chiếc áo xanh bao bọc tấm thân gầy gò của người dân oan Hải Dương nằm sóng sượt bên nền đỏ thẩm của lá cờ đỏ sao vàng như nói lên hệ quả của 85 năm mà chiếc cày của đảng cộng sản đã giày xéo lên mãnh đất quê hương.
Cách đây mấy năm, con chó của tôi băng qua đường, bị chiếc xe cán phải. Mọi người hoảng hốt gọi xe cứu thương. Xe cứu thương chở chú chó vào clinique cho thú vật. Cảnh sát có mặt tại hiện trường không đầy 5 phút sau đó. Người lái xe rối rít xin lỗi và trả phí tổn nhà thương. Chú chó không chết, chỉ bị thương nặng. Hôm sau, người lái xe tới nhà tặng hoa cho tôi như một lời xin lỗi, mặc dù lẽ ra lỗi ở tôi đã không giữ chó trong nhà mà để chạy rong ngoài đường. Thế mới biết, số phận của một con người ở thiên đường Xã hội chủ nghĩa Việt Nam còn thua cả một con chó ở xứ Tư bản giãy chết!
Nếu chủ tịch tỉnh Hải Dương không làm rõ vụ này, trị tội đích đáng kẻ vô trách nhiệm, đền bù xứng đáng cho gia đình nạn nhân thì hai chữ “nhân quyền” từ cửa miệng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ở Nhà Trắng cách đây vài ngày chỉ là một lời nói dối không hơn không kém.
Anh Quang Nam - phóng viên đài Đáp Lời Sông Núi tại Hoa Kỳ: Thật là ngoài sức tưởng tượng của con người. Đảng CSVN từng một thời dựa vào tầng lớp nhân dân nghèo khổ để gầy dựng hệ thống quyền lực trong nhiều năm. Nhưng hôm nay, chính những người dân thấp cổ bé họng lại là nạn nhân của sự tận cùng của tội ác do đảng cộng sản gây nên. Thật sự, người dân Việt Nam như bà Lê Thị Châm đã không còn gì để mất ngoài sinh mạng mình. Và sự kiện hôm nay đã là một minh chứng hùng hồn rằng đảng CSVN sẵn sàng cướp tất cả, kể cả sinh mạng của dân lành, để làm giàu cho bản thân và phe nhóm.
Hương Thu - một giáo viên đang làm việc tại Hải Dương đặt ra nghi vấn: Vụ này liệu công an có thí mạng kẻ lên điều khiển máy xúc thay cho kẻ lái chính không? Và liệu bệnh viện có tiếp tay cho công an để cho cô Châm chết, hòng trốn tránh trách nhiệm và bưng bít thông tin không? Uất tận cổ!
Chân Như - phóng viên đài RFA: “Khốn nạn”, chỉ hai chữ đó thôi. Chấm hết!
Blogger Mẹ Nấm, Nha Trang: Hành động điều khiển xe ủi đất cán qua người bà Châm là hành vi giết người có chủ đích.
Điều quan trọng hơn tôi nghĩ nhiều người cần có câu trả lời đó là vì sao tên lái xe lại nhẫn tâm làm như vậy? Ai bảo kê cho anh ta hành động như vậy?
Bên cạnh đó, tôi không lấy làm ngạc nhiên với câu trả lời của ông Hiền - Phó trưởng Công an huyện Cẩm Giàng, bởi dối trá là thói quen của các quan chức Cộng sản.
Ngày hôm nay, mỗi người dân là một chiến sĩ thông tin, và mạng Internet là nơi bóc trần sự dối trá của Cộng sản rõ ràng nhất. Tôi nghĩ, thời tàn của Cộng sản đã đến rồi!
Trần Văn Cương, Hải Phòng: “Cộng sản là dối trá, là tội ác. Nhưng không thể dùng hai chữ “cộng sản” để lý giải cho mọi tội ác và mọi điều dối trá của nó được. Có lẽ phải hiểu là cộng sản không nói láo thì không sống được (hay sao đấy!). Mọi sự rõ ràng như thế, bị thâu hình rõ mồn một như thế mà nó vẫn muốn cho người ta chửi. Không hiểu nổi! Chả lẽ họ lại “quyết tâm ngu” đến thế sao”. 
Huỳnh Anh Tú, Sài Gòn: “Thật xót xa cho dân Việt Nam. Chỉ vì muốn bảo vệ mảnh đất của mình mà phải nhận lãnh một hậu quả nghiệt ngã như thế. “Người trong một nước phải thương nhau cùng”, vậy mà có thể tàn nhẫn với đồng bào ruột thịt mình như thế. Phải chăng đây là một trong những sản phẩm ưu việt của chế độc tài đảng trị? Thay vì đàn áp đồng bào mình thì hãy hướng về biển Đông để đối đầu với quân xâm lăng tàu cộng đang xâm thực nước Việt Nam kìa”. 
Blogger Dương Lâm, Đà Nẵng: Việc xe cán qua người bà Châm làm em nghĩ đến 2 góc độ: 1- Đó là một hành động man rợ, phi nhân tính của kẻ lái xe. 2- Động cơ nào tiếp động lực cho hành động đó? Ai hoặc nhóm người nào đã tạo ra và dung dưỡng, bao che cho tội ác đó tồn tại trong cộng đồng này.
Blogger Võ Trường Thiện, Nha Trang: Tôi thì nghĩ, sau ngày hôm nay, người nông dân họ có tiếp tục tay không chịu đựng đổ máu trước chiếc máy xúc nặng vài tấn kia nữa không, hay là họ sẽ cùng nhau tìm các hất đổ hoặc đốt nó để ngăn cản sự việc này tái diễn thêm lần nữa?
Phạm Văn Thành, cựu TNCT hiện đang sống tại Pháp: Đây là hành vi liên đới chặt chẽ giữa Nhóm Tư Bản Đỏ và Hệ Thống Cầm Quyền. Sự bao che này bắt mọi người còn giữ lương tâm phải nhận ra rằng chúng là một tập đoàn liên đới tạo nên tội ác. Phải chăng chính quyền địa phương đã bật đèn xanh cho người lái máy ủi đất? Và nhiều phần trăm người giành volant nhấn ga cán lên người bà Châm là công an.
Vụ án 6 người tại Bình Phước có dấu hiệu kết thúc giả để truyền thông chính thống dùng vụ án ấy để che mờ đi vụ án chấn động này. Trong tình hình hỗn loạn ý chí ở thượng tầng, cần phải tìm ra quan điểm phe phái của nhóm chính quyền Hải Dương nói chung, Cẩm Giàng nói riêng... xem có yếu tố Tàu giật dây hay không? Vì hành động của người điều khiển máy ủi hạng nặng là hành động cố ý. Vì thế. Sẽ còn nhiều uẩn khúc nếu không tìm ra nhân thân của tay tài xế ấy.
Xin tạm ngừng những xót lòng, những phẫn nộ bằng những giòng chữ sau đây của anh Trần Hạnh đăng trên Facebook của anh:
Chúng ta cần mở mắt để thấy:

1. Nạn nhân không chỉ là một người mà là cả 95 triệu người VN

2. Thủ phạm không chỉ là một người mà là toàn thể đội ngũ lãnh đạo ĐCSVN

3. Công cụ đàn áp không chỉ là một chiếc xe xúc mà là cả một hệ thống 'luật pháp' và một lực lượng công an mật vụ

Có giết tên tài xế này thì còn cả vạn tên tài xế khác. Đừng trả thù cá nhân. Cần phải giải quyết vấn đề tận gốc rễ.

Hỡi dân tôi, đây có phải là chuyện đáng quan tâm hơn cây xanh, bóng đá và tư thế ngủ của hoa hậu hay không?
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1356)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1435)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1360)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1464)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1247)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,