XÓA LUÔN MÔN SỬ LÀ MỘT BƯỚC LÔ-GIC

08 Tháng Mười Hai 201512:00 SA(Xem: 2675)
XÓA LUÔN MÔN SỬ LÀ MỘT BƯỚC LÔ-GIC

Quyết định của Bộ Giáo dục & Đào tạo loại bỏ môn lịch sử ra khỏi học trình giáo dục toàn quốc đã khiến nhiều người bàng hoàng, đặc biệt chỉ 2 tuần sau ngày Tập Cận Bình đến Việt Nam.

 Đối với các giới giáo chức, học giả, đây là hiện tượng kỳ quái và có thể nói là duy nhất trên thế giới. Dù là nước nghèo hay giàu, nước cực đoan hay cấp tiến, chẳng có nước nào ngay cả dám nghĩ đến việc bỏ môn lịch sử nước mình ra khỏi nền giáo dục quốc gia. Đối với giới trẻ trên mạng, đã bắt đầu xuất hiện những câu “Đục Mất Cả Sử” hay “Đến Màn Cắt Sử” theo cách nói #ĐMCS gần đây. Đặc biệt trong giới sinh viên và giáo sư đại học, mức độ bức xúc càng cao khi nhiều người chỉ ra: môn triết học Mác-Lênin cực kỳ vô dụng và thế giới đã bỏ sọt rác thì vẫn tiếp tục đốt phí biết bao thời giờ, công sức của học sinh, nhưng lịch sử về dân tộc Việt, cha ông Việt lại bị xem là không đáng học.

 Hiển nhiên, lãnh đạo đảng CSVN, qua Bộ GD&ĐT, đủ ma mãnh để dùng thủ thuật che mắt dân chúng với trò kết hợp 2 môn thông thường là “lịch sử” và “giáo dục công dân” với môn “an ninh quốc phòng” đặc thù cho quân đội, thành một môn hoàn toàn phục vụ cho đảng: “công dân và tổ quốc”. Ai cũng biết trong môn mới này, học sinh sẽ chỉ học “bổn phận đối với tổ quốc XHCN”, còn tất cả các triều đại mà họ gọi là “phong kiến” đều đương nhiên không đáng học.

 Nhưng nhìn như thế có lẽ vẫn còn thiếu sót, vì trong nhiều thập niên qua, đảng vẫn luôn nhuộm đỏ cha ông Việt qua lăng kính “đấu tranh giai cấp”, chẳng hạn như anh hùng Lê Lợi có gốc nông dân nên được cho giá trị cao hơn các anh hùng dân tộc khác (cũng may ông không bị hất xuống trong giai đoạn Cải cách Ruộng đất vì Lê Lợi đủ tiêu chuẩn để bị gọi là địa chủ), v.v… Nhưng dù sao thì mức độ sửa sử chỉ tới đó thôi, chứ không dám tẩy xóa quá nhiều.

 Chỉ trong khoảng 10 năm gần đây, những nỗ lực chủ động tẩy xóa tên giặc xâm lược ra khỏi lịch sử, sách vở và xã hội Việt Nam mới hiện ra lộ liễu. Các ban bộ của đảng đã thử rút tên giặc ra khỏi đoạn sử về đời Hai Bà Trưng; Họ cho đục phá các chữ gọi đúng tên giặc ở các tượng đài Hưng Đạo, Quang Trung; Họ ráng ngay cả tung ra luận điệu “Ải Nam Quan chưa bao giờ là của Việt Nam” v.v…

 9_xoa_luon_mon_su-content Khổ nỗi đảng càng thử sửa sử càng bị mắng chửi thậm tệ. Với phương tiện Internet, chỉ cần 1 người báo động với hình ảnh chứng cớ thì tiếng nói của hàng trăm ngàn người lập tức vang lên chỉ trong vòng vài ngày. Rồi cũng nhờ Internet, ai cũng có thể tìm đọc đủ loại nguồn dữ kiện, hình ảnh, và chứng cứ lịch sử để vạch ra ngay các tài liệu giả, các luận điểm dối. Nhưng có lẽ cũng đóng góp một phần không nhỏ là chính những quan chức đảng. Sau những năm tháng làm loa cho các luận điệu gian dối như các ông Lê Công Phụng, Trần Công Trục… họ đều biết mình đã làm chuyện vô đạo đức và đều đã nói ngược lại sau ngày về hưu. Tóm tắt là mọi nỗ lực “sửa” sử của lãnh đạo đảng đều thất bại cay đắng và chỉ đem về cho đảng nhiều lời mắng chửi.

 Sửa đã không được mà cắt bớt cũng không xong. Suốt dòng lịch sử Việt Nam mọi triều đại huy hoàng của đất nước, mọi anh hùng dân tộc được thờ kính đều nhờ có công chống Tàu xâm lược để phát triển quốc gia và đem lại ấm no cho dân tộc. Nếu cắt thì phải cắt hết. Còn nếu giữ lại thì dân cứ lấy sử ra soi rọi và so sánh, như:

  • Các luận điệu tránh chống Tàu xâm lược của lãnh đạo đảng ngày nay quá giống lời lẽ của những Trần Di Ái, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống… Tất cả đều nhân danh vì hòa bình, ổn định, và ngay cả khôn ngoan, mà thực chất chỉ để tìm kiếm hay bảo vệ ghế cai trị cho mình.
  • Cảnh nhà cầm quyền xử dụng côn an bạo hành ngày nay và đang từng bước mất dần kiểm soát, quá giống loạn kiêu binh dưới thời Chúa Trịnh.
  • Và vô số các so sánh khác cứ tô đậm mãi sự bất xứng của chế độ hiện tại.

 Nhưng ngay cả những so sánh lịch sử đáng xấu hổ đó vẫn chưa đủ để thuyết phục nhiều người về lý do tại sao lãnh đạo đảng dám lấy quyết định loại bỏ môn lịch sử như vậy, và loại bỏ vào lúc này. Trong những năm qua, đã có biết bao sự kiện đáng xấu hổ hơn nhiều từ thực tế cuộc sống, từ chính các cá nhân lãnh tụ ở thượng tầng, và từ sự suy sụp thể diện quốc gia trên khắp thế giới… vẫn không khiến giới lãnh đạo lấy loại quyết định phản dân tộc tới mức đó. Điều gì khiến họ ra tay lúc này, bất chấp sự phẫn nộ từ hàng ngũ đảng viên đến quảng đại quần chúng bên ngoài đảng?

 Thật khó tìm câu trả lời …

 … cho đến khi người ta giật mình nhớ đến những mật ước tại Thành Đô. Câu trả lời nằm gọn ở đó và từ đó người Việt mới nhận ra viễn cảnh mất nước đã gần tới mức nào. Với kỳ hạn bàn giao trọn vẹn năm 2020 mà nhiều đảng viên cao cấp đã nghe từ một số buổi họp - và nhiều phần vừa được chính Tập Cận Bình lập lại trong chuyến thăm 2 tuần trước - bước lôgíc đầu tiên là loại bỏ sử Việt để dọn đường cho các bước kế tiếp trong 5 năm tới: từ gia tăng tiếng Tàu trong trường học, đến bình thường hóa việc dùng tiền Tàu trong xã hội, phổ thông hóa bảng hiệu Tàu khắp phố phường, luật pháp hóa sự sinh sống vô thời hạn của công nhân Tàu trên đất Việt, v.v… trước khi chính thức cho người Việt học sử Tàu.

 Và thế là hoàn tất … Thế là hết!

Giữ lại môn sử là cần thiết. Nhưng cần xóa bỏ các sách nghiên cứu và sách giáo khoa sử của Việt cộng.


KÍNH MỜI QUÝ BẤM HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ XEM TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 232 ( 01.12.2015)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 128)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 134)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 145)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 151)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 122)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,