ĐƠN KÊU OAN CỦA HỘI CÔN ĐỒ.

26 Tháng Mười Hai 201512:00 SA(Xem: 3490)
ĐƠN KÊU OAN CỦA HỘI CÔN ĐỒ.

Kính gởi Quý Tòa

 Tôi là Trùm Côn đồ chánh hiệu Made in Việt Nam. Đang sinh sống và cư trú rộng rãi, công khai tại xứ sở Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tươi đẹp này. Hôm nay, tôi đại diện cho tất cả chiến hữu côn đồ làm đơn kêu oan khẩn thiết này gởi đến Quý Tòa mong được cứu xét khẩn cấp, hòng cứu vãn danh dự cho Hội côn đồ chúng tôi.

 Tôi xin trình bày rõ sự việc như sau:

 Số là gần đây liên tục xảy ra tình trạng bao vây, đánh người, cướp tài sản, cướp giấy tờ, nói chung là cướp đủ thứ mà tất cả đều quy thủ phạm là “bọn côn đồ”. Tôi xin đơn cử một số trường hợp tiêu biểu như sau:

 – Đánh đập, cướp tài sản của người dân tham gia biểu tình phản đối Tập Cận Bình đến Việt Nam;

 – Đánh bạn tù đến chết trong trại giam với lý do “rửa bát bẩn”;

 – Bao vây đánh luật sư ngoài đường với lý do “làm văng bụi bẩn”;

 – Bao vây đánh cựu tù chính trị “chưa rõ nguyên nhân” (cũng giống như “chết chưa rõ nguyên nhân” hay “sốt chưa rõ nguyên nhân”);

 – Bao vây đánh thầy giáo “chưa rõ nguyên nhân”;

 – Đánh người ngay trong đồn công an “chưa rõ nguyên nhân”;

 – Bao vây, chặn đường, chặn xe cho trễ giờ chơi chớ không đánh, không cướp gì cả;

 – Xì hơi bánh xe, ăn cắp mũ bảo hiểm loại ba xu;

 v.v… và v.v… (Quý Tòa có thể tự liệt kê thêm).

 Chúng tôi cực lực phản đối ai đó đã đổ cho “côn đồ” thực hiện các hành vi trên, thật là quá oan ức cho lực lượng côn đồ thứ thiệt chúng tôi.

 Chúng tôi tuy có hung hăng đánh nhau thiệt, nhưng chưa bao giờ côn đồ chúng tôi làm gì mà “chưa rõ nguyên nhân” hay nguyên nhân vớ vẩn cả. Chúng tôi đánh nhau vì chén cơm manh áo, chúng tôi cũng có gia đình, cha mẹ, vợ con, mà côn đồ chúng tôi có trách nhiệm nuôi dưỡng. Vì vậy, chúng tôi rất sợ đánh nhau mà không may phải đi tù.

 Chúng tôi đánh nhau vì đòi “khổ chủ” phải nộp tiền bảo kê, vì tranh giành địa bàn, gái gú với thằng khác. Chúng tôi một khi ra tay đánh ai đó là phải đẻ ra tiền, mà phải là tiền nhiều, tiền ít không đánh, đánh người mà không đẻ ra tiền thì chúng tôi không bao giờ làm. Đi tù vì đánh người mà không thu được tiền là đi tù lãng xẹt, đi tù không có “mục đích chính đáng”, còn báo hại cho cha mẹ, anh em, vợ con tốn công, tốn tiền đi thăm nuôi. Gia đình chúng tôi và cả bản thân chúng tôi luôn quyết liệt phản đối hành vi đi tù không có “mục đích chính đáng”.

 Bởi các lý do trên, thay mặt lực lượng côn đồ cả nước Việt Nam, tôi long trọng trình bày với Quý Tòa rằng:

 Thề có mấy chục cái bóng đèn đang cháy sáng trước mặt chúng tôi. Chúng tôi tuyên bố lịch sử dòng họ Hội côn đồ có “truyền thống bất khuất” từ xưa đến nay là:

 – Côn đồ không bao giờ đánh dân oan đi khiếu kiện mất đất, mất nhà. Người ta đã không nhà không cửa, không tiền không bạc, phải ngủ công viên, lề đường chầu chực khiếu kiện, làm gì có tiền mà đánh để bắt họ lòi tiền ra nộp cho chúng tôi;

 – Chúng tôi không bao giờ đánh người đi biểu tình, bởi lẽ người biểu tình cũng giống như dân oan, họ chỉ có tấm giấy, cái biểu ngữ cầm trên tay, nhiều lắm có thêm cái điện thoại cùi bắp và cái nón bảo hiểm đội trên đầu, không bán cho ai được vài chục ngàn đồng, chúng tôi không cần những thứ đó, nên không đánh mà cũng không cướp;

 – Cỡ như luật sư hay mấy “tên” cựu tù chính trị, thầy giáo… là đồ “trói gà không chặt”, đàn em chúng tôi chỉ cần một thằng ra tay là đủ sức “hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn” chúng nó, không cần huy động lực lượng bao vây đến 8 hay 10 người, thật là “lãng phí nhân lực”. Chúng tôi không vì “bụi bẩn” hay “không rõ nguyên nhân” mà ra tay, chúng tôi không rỗi hơi;

 – Côn đồ chúng tôi không cần cướp giấy tờ của ai, bởi lẽ những thứ ấy chúng tôi không xài được, cũng không bán được, không đem đi cầm cố lấy tiền nhậu được. Tuy nhiên, nếu ai bị mất những thứ ấy sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống hằng ngày. Những khó khăn này ngoài việc “đương sự” phải “đầu hàng trong nhục nhã” ra thì không có biện pháp nào khác để giải quyết thay thế.

 18_don_keu_oan_cuea_hoi_con_do-contentTôi ví dụ vài chuyện cụ thể cho Quý Tòa biết: Không thể lái xe, không thể rút tiền trong tài khoản của mình, không thể đi ra khỏi nơi cư trú của mình dù không ai cấm (nếu ai ngoan cố muốn đi chỉ có thể chui vào bụi cây mà ngủ, không nhà trọ, khách sạn nào chứa), không đi du lịch nước ngoài được, không thể vay tiền, không thể cầm cố tài sản của mình được, thậm chí xin cho con đi học cũng không được. Quý Tòa nên để ý điều tra coi “ai đó” mới là người có mục đích muốn “gây khó khăn” cho người khác;

 – Chúng tôi không rảnh rỗi mà đi xì hơi bánh xe, lấy cái mũ bảo hiểm giá ba xu của mấy người đi dự tòa xử đứa con nít. Mũ của họ có cho chúng tôi cũng đem liệng thùng rác, chúng tôi có mũ tốt hơn nhiều, côn cây lên đầu hàng chục cái cây gãy chớ mũ không sứt mẻ;

 – Nếu bị bắt và đang ở trong tù, côn đồ chúng tôi cũng giống như tất cả những tù nhân khác là đều có chung một khao khát được ra tù sớm. Do đó, chúng tôi không bao giờ dại dột vì những lý do vớ vẩn “rửa bát bẩn” mà đánh bạn tù, trừ phi bị bắt buộc. Đánh cho chết lại càng không, vì chúng tôi có ngu dốt đến mấy cũng đều biết rằng: Giết người là đền mạng, côn đồ giết người thì bị cả thế giới lên án, phỉ nhổ, nhục nhã cả dòng họ, chớ không bao giờ được ai bênh vực, bảo vệ;

 – Chúng tôi không bao giờ có điều kiện (dù có rất muốn) để đánh người khác ngay trong đồn công an. Bởi lẽ chúng tôi luôn ý thức rằng chúng tôi chẳng là cái thá gì, chúng tôi có quyền gì mà ngang nhiên vào đồn công an đánh người khác trong khi bản thân chúng tôi là kẻ thù của công an (nếu có thể nói như vậy). Côn đồ chúng tôi không đại diện cho cơ quan quyền lực nhà nước. Trong cuộc đời côn đồ, chúng tôi luôn luôn bảo nhau có hai thứ phải tuyệt đối tránh xa, càng xa càng tốt: đó là bệnh viện và đồn công an. Chúng tôi chưa điên đến mức độ vào đồn công an đánh người, vừa tốn thời gian mà lại không đẻ ra tiền, còn có nguy cơ bị túm cổ nhốt luôn vào tù.

 – Côn đồ chúng tôi không bao giờ bao vây, chặn xe dân chúng cho người ta bị trễ giờ để chơi. Vì chúng tôi không có thời gian “chơi” như vậy, chúng tôi còn phải đi đánh nhau ở chỗ khác để kiếm tiền cho bản thân mình, nuôi vợ dại con thơ đang trông chờ ở nhà;

 – Điều cuối cùng chúng tôi muốn mọi người nhớ rõ để phân biệt: Côn đồ thứ thiệt sẵn sàng co giò vắt chân lên cổ chạy biến khỏi hiện trường khi nghe ai đó kêu to “Công an tới”, bởi như tôi đã trình bày ở trên, chúng tôi sợ ở tù. Nếu “côn đồ” nào nghe kêu “Công an tới” mà vẫn thản nhiên, dềnh dàng hoặc đứng làm “Vietnam Next Top Model” cho công an “quay phin”, chụp hình thì không phải là đồng bọn của chúng tôi, đó đích thị là đồng bọn của công an;

 Vì vậy, Hội côn đồ cực lực phản đối hành vi mạo danh côn đồ dưới mọi hình thức để làm chuyện xấu. Côn đồ cũng có cái giá của côn đồ, ai đó đừng nghĩ rằng cứ đổ tội cho côn đồ rồi muốn làm gì thì làm là hành động hết sức sai lầm, ngu xuẩn, sẽ có ngày “cháy nhà ra mặt… côn đồ giả”, cả thiên hạ sẽ biết tường tận mặt mũi, lý lịch ba đời của những tên côn đồ giả ấy lẫn những tên “côn đồ giả cấp trên”, cả dòng họ nó sống nhục nhã, chết tanh hôi, sống hay chết đều không có chỗ chui.

 Hội côn đồ chúng tôi mong Quý Tòa sớm trả lại thanh danh cho chúng tôi.

 Xin chân thành cảm ơn Quý Tòa đã lắng nghe lời khẩn cầu tha thiết của chúng tôi.

 Ký tên

 Trùm Hội Côn đồ

 (Tạ Phong Tần nhìn lén ghi lại).


KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 233( 15.12.2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 128)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 134)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 145)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 151)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 122)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,