CÔNG AN CÔN ĐỒ

28 Tháng Sáu 20168:33 SA(Xem: 1844)
CÔNG AN CÔN ĐỒ

Sáng nay, đang đứng ở khu vực đài phun nước thì thấy clip tuần hành, tôi đã gọi hỏi 1 người trong đoàn và được trả lời đang ở phố Hàng Gai, tôi vội đi ra đó.Tại đây lực lược an ninh phong tỏa chặt chẽ và hình ảnh chiếc xe bus đợi sẵn ở đài phun nước ban nãy giờ đã hoàn thành nhiệm vụ.

     Sau khi cuộc đàn áp chớp nhoáng của lực lượng an ninh với nhóm Green Tree diễn ra ở 57 phố Hàng Gai, tôi quay lại đài phun nước bờ Hồ thì gặp cô Sông Quê. Hai cô cháu đang đứng để theo dõi diễn biến sự việc thì bất chợt lực lượng an ninh ập đến. Tôi thoát được tiếp sự đàn áp thứ hai, mắt dõi theo cô Sông Quê khi chúng đưa cô lên xe đi. Chiếc xe tiếp theo ập đến, và lần này lực lượng an ninh nhắm thẳng vào tôi. Họ tống tôi lên xe và đưa về phường Hàng Trống.

     Tại đây trực ban hỏi tôi tên gì, tội gì. Tôi nói mình không có tội gì và bị bắt giữ vào đây trái pháp luật. Những người bắt giữ tôi vẫn ở đó. Thoáng nhìn ra ngoài tôi thấy Bạch Hồng Quyền và anh Bùi Tiến Hưng đi qua, tôi đã gọi và hai người nhìn vào chứng kiến tôi bị bắt vào đây.

     Một an ninh hỏi: 

- Cậu tên Phạm Nam Hải đúng không?

- Đúng - Tôi nói.

     Ngay lập tức họ nhìn nhau, ánh mắt đang nói những điều chuẩn bị làm với tôi.

     Một công an mặc sắc phục ngồi cạnh tôi, quân hàm thượng sĩ. Anh ta hút thuốc và phả vào mặt tôi. 

     - Anh có nhìn thấy biển No smoking kia không?! - Tôi nói.

     - Tao thích hút thuốc đấy thì mày làm gì? - Anh ta hất hàm.

     Một công an phường mặc thường phục tiến lại:

     - Anh vi phạm gì mà vào đây? 

     - Tôi không vi phạm gì, tôi bị họ đưa vào đây trái pháp luật. Giờ tôi sẽ đi ra và không làm phiền các anh nữa - Tôi nói.

     Tôi bước ra cửa thì bị 4 người chặn lại

     - Tôi không có tội gì và tôi muốn đi về, các anh đừng ngăn tôi - Tôi bước tiếp.

     Họ kéo lại và nói tôi chống người thi hành công vụ, rồi cứ thế hơn chục người cả sắc phục lẫn thường phục quây vào đánh tôi. Tôi kêu lên: "Phản đối công an đánh người", không thành tiếng vì bị những miếng đòn đánh bên mạng sườn. Họ lôi tôi từ tầng 1 lên tầng 3, đánh tôi như đánh một con vật.

     Lên đến tầng 3 họ quây vào đánh đấm tôi túi bụi... Lúc này tôi không còn muốn sống nữa. Tôi lao ra ban công nhưng họ tóm lại, liên tiếp là những miếng đòn hiểm độc... Tôi gục xuống đất, nằm bất động, cố nói "Tao làm gì mà chúng mày đánh tao? Chúng mày có giỏi thì hãy GIẾT TAO ĐI!".

     Lúc này có sự chứng kiến của an ninh quận Bắc Từ Liêm - ông Hùng (đội trưởng đội an ninh quận Bắc Từ Liêm).

     Họ xốc tôi lên ghế và tôi gục xuống mặt bàn. Tôi nghĩ đến hai con trai của mình và gọi chúng "các con của bố!" 

     Khi tôi tỉnh lại bên cạnh là những tên côn đồ không mặc sắc phục. Chúng để lên bàn những biên bản và rồi chúng lột điện thoại, ví lẫn thắt lưng của tôi ra.

     Một tên nói :

     - Mày có một tiền án cố ý gây thương tích, và một tiền sự cưỡng đoạt tài sản. Mày thích đánh ai, cưỡng đoạt tài sản của ai là mày làm phải không? Hôm nay các bố mày cho mày hiểu luôn. 

     - Đó là sự vu khống! Giờ các anh bắt tôi trái phép về đây lại còn đánh đập.

     - Ai đánh mày? Các bố mày đang làm biên bản mày vì tội gây rối và hành hung công an đây này con - Một tên khác nói.

     - Cơ quan thực thi pháp luật mà đổi trắng thay đen thế à, lại ở giữa trung tâm thủ đô. Đây là pháp luật ư? Tôi nói.

     Một tên lấy những đồ trong ví của tôi ra, nói: 

     - Sao mày mang nhiều giấy tờ như này để làm cái gì? Cmt này là của ai hay... con chó này đi cướp rồi! 

     Chúng nhìn nhau, hất hàm:

     - Hay con chó này nghiện rồi, mang que thử vào đây, bố mày cho mày đi luôn.

     Một tên khác : 

     - Cái loại chó như mày mà cũng nói đến pháp luật hả con?

     - Tôi là một công dân, tôi không vi phạm pháp luật, tôi không thù oán gì các anh, tai sao các anh đối xử với tôi như vậy?

     - Các bố mày thích đánh đấy có sao không con? - Một tên khác nói.

     - Chúng ta đều là con người, các anh lại đang thực thi cho pháp luật vì vậy các anh phải thượng tôn pháp luật. Giờ tôi không có tội gì lại bị đánh đập, thu giữ tài sản, tôi không thể coi các anh là công an nữa. GIỜ TAO COI CHÚNG MÀY LÀ MỘT LŨ LƯU MANH, ÁC THÚ.

     Chúng nhìn nhau rồi từng tên đi ra ngoài.

     Trong phòng còn lại hai tên và tôi gục xuống bàn, đầu choáng váng vì những phát đánh sau gáy.

     - Ê, dậy đi con. Bố mày hỏi đây ? Một tên nói.

     - Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời - tôi gượng dậy nói. Giờ tôi muốn đi vệ sinh. Một tên ngăn tôi lại hắn nói: "Bố mày không cho

mày đi".

     - Đây là quyền tối thiểu của một con người - Tôi nói. 

     - Mày mà là người à? Mày chỉ đáng là con chó thôi, mày ngồi đấy không bố đập tiếp nhé, nhẹ không nghe thích ưu nặng hả?

     - Thật khinh bỉ hai con rận này, công an gì cái thứ chúng mày? Chúng mày sống ngày nào thì dân tao còn khổ ngày đó, ngành công an còn lũ chúng mày thì chỉ làm tối tăm thêm.

     - Mày đi biểu tình có được nhiều tiền không con, lười lao động lại thích phá hả? Mày không sợ thì thôi, chứ mày không nghĩ đến vợ con mày vì mày mà sẽ bị ảnh hưởng vì cái tội không chấp hành chính sách, chủ trương pháp luật của đảng và nhà nước hả? - Một tên nói.

     - Tôi hỏi anh: Tôi vi phạm pháp luật gì? Biểu tình được hiến pháp cho phép, cá chết hai tháng rồi đã tìm thấy thủ phạm chưa?! Nguyên nhân nào dẫn đến cá chết đã cơ quan nào công bố?

     - Không phải việc của mày. Sống tốt như bố mày đây này. Làm việc có ích, công dân tốt.

     - Vậy là việc của ai? Anh nói tôi đi biểu tình được tiền. Tôi khẳng định điều đó là vu khống. Tôi lại phải đóng thuế để nuôi bộ máy công quyền, để các anh phục vụ nhân dân. Vậy tôi có được lên tiếng không? Giờ xuống đường để đòi hỏi chính đáng, tiền thuế thì nuôi các anh rồi bị các anh đánh như con chó. Vậy so sánh tôi với anh thì ai mới là công dân tốt?

     Trưởng công an phường bước vào chỉ đạo viết biên bản trả lại đồ cho tôi.

     Khoảng 30 phút sau thì công an phường Xuân Đỉnh qua công an phường Hàng Trống đón tôi về. Tôi yêu cầu CA phường xuân đỉnh chụp hình những vết thương tích trên người tôi, nhưng không ai làm.

     16h15' công an phường Xuân Đỉnh đưa về nhà.

     Lời kết cho bài : Tôi rất đau đớn về tinh thần, khi lực lượng an ninh đã bắt giữ tôi trái pháp luật, hành hung nhục mạ tôi. Còn ở nhà thì lực lượng khác luôn vào nhà gặng hỏi và dọa nạt mẹ tôi khiến mẹ tôi phải lo lắng phiền muộn.

     Về thể xác, những trận đòn này hiện tại đang làm tôi rất choáng đầu, tôi vẫn chưa ăn được gì. Ngực, mạn sườn của tôi rất đau đớn. Niềm an ủi lớn nhất với tôi lúc này là đã được những người yêu quý gọi điện động viên thẳm hỏi.

     Tôi mong muốn bạn bè hãy hướng dẫn, giúp tôi để tôi viết đơn đến các cơ quan chức năng có thẩm quyền để làm rõ những ai đã đánh đập, nhục mạ tôi tại công an phường Hàng Trống.

     Có thể hiện tại tôi sẽ bị ảnh hưởng đến sức khỏe , tinh thần... Nhưng nếu trái tim tôi còn đập thì không có sự đau đớn nào có thể ngăn cách tôi đi đến chính nghĩa, đi đến con đường đấu tranh dân chủ cho nhân dân tôi.

     FB Phạm Nam Hải
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 148)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 158)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 169)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 188)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 138)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,