LƯƠNG DÂN 'BAO VÂY" LM NGUYỄN ĐÌNH THỤC; NHÀ NƯỚC KÍCH ĐỘNG XUNG ĐỘT TÔN GIÁO.

25 Tháng Sáu 20177:17 CH(Xem: 1451)
LƯƠNG DÂN 'BAO VÂY" LM NGUYỄN ĐÌNH THỤC; NHÀ NƯỚC KÍCH ĐỘNG XUNG ĐỘT TÔN GIÁO.

Hội đồng Giám mục Việt Nam vừa công bố thư ‘Nhận định về Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo 2016’. Trong thư, các lãnh đạo Công giáo cho rằng bộ luật mới “có những bước thụt lùi”, “tiếp tục củng cố cơ chế xin-cho” và ẩn chứa cách nhìn các tôn giáo “như những lực lượng đối kháng”.

     Trong thư gửi cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, Hội đồng Giám mục Việt Nam lấy ví dụ so sánh cụ thể về quy định tham gia hoạt động trong lĩnh vực giáo dục và y tế của các tổ chức tôn giáo để cho thấy “bước thụt lùi” của Luật mới.

     Theo Hội đồng Giám mục, bản Dự thảo trước đó quy định các tổ chức tôn giáo “được thành lập cơ sở giáo dục theo hệ thống giáo dục quốc dân” (Điều 53) và “được thành lập cơ sở khám bệnh, chữa bệnh, cơ sở bảo trợ xã hội, nhà xã hội” (Điều 54). Nhưng Bộ Luật mới đưa ra quy định “tổng quát và mơ hồ” trong điều 55 rằng các tổ chức này “được tham gia các hoạt động giáo dục, đào tạo, y tế, bảo trợ xã hội và từ thiện, nhân đạo, theo quy định của pháp luật có liên quan”.

     Hội đồng Giám mục Việt Nam nói Bộ Luật mới “tiếp tục củng cố cơ chế xin-cho” mặc dù trên bề mặt từ ngữ đã thay những từ “xin phép”, “cho phép” bằng các từ “đăng ký, thông báo, đề nghị”, nhưng thực chất các tổ chức tôn giáo vẫn phải thông báo và cần phải có sự chấp thuận của chính quyền. Điều này, theo Hội đồng Giám mục, “cho thấy tự do tín ngưỡng tôn giáo không thật sự được coi là quyền của con người mà chỉ là ân huệ cần phải xin và được ban phát”.

     Đi kèm với các nhận định trên, tổ chức đại diện cho các giám mục Việt Nam còn đưa ra một số suy nghĩ, cho rằng ẩn dưới những bất cập là cách nhìn của chính quyền về tôn giáo và các tổ chức tôn giáo.

     “Chính quyền nhìn các tôn giáo thuần túy trên bình diện chính trị, xem các tổ chức tôn giáo như những thế lực đối kháng”, trích thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam.

     Từ cách nhìn đó, chính quyền có khuynh hướng quy kết trách nhiệm và lên án các tổ chức tôn giáo khi không hài lòng, đồng thời tiêu tốn nhiều tiền của, nhân lực vào việc theo dõi, dò xét, kiểm soát mọi hoạt động tôn giáo. Trong khi đó, những hoạt động tôn giáo trong các lĩnh vực từ thiện, y tế và giáo dục lại không được đánh giá đúng mức, “thậm chí bị ngăn cản”.

     Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực châu Á của Human Rights Watch, cho rằng mấu chốt chính ở đây là do chính quyền muốn kiểm soát những điều mà lẽ ra phải được độc lập.

     “Đây là điều mà chúng ta đã thấy lâu nay giữa chính quyền và các tổ chức tôn giáo. Chính quyền muốn kiểm soát mọi thứ, trong khi các tổ chức tôn giáo cố gắng kháng cự lại sự kiểm soát đó”.

     Hội đồng Giám mục Việt Nam cho rằng cần phân biệt khái niệm “dân tộc” và “chế độ”, vì dân tộc thì trường tồn, còn chế độ thay đổi theo thời gian. Do đó, cần “đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết”.

     Đại diện của HRW cho rằng những lời lẽ có phần “cứng rắn” trong nhận định mới nhất của Hội đồng Giám mục Việt Nam là kết quả của những căng thẳng trong suốt một thời gian dài giữa chính quyền Việt Nam và Giáo hội Công giáo vì nhiều vấn đề, trong đó có những vụ cưỡng chế đất đai của các tổ chức Công giáo và việc thắt chặt kiểm soát của chính quyền.

     Những căng thẳng vì vụ ô nhiễm môi trường Formosa hồi gần đây cũng là một nguyên nhân, theo ông Robertson: “Tôi cho rằng nhận định của Hội đồng Giám mục còn xuất phát từ một số sự kiện lớn, chẳng hạn như ở khu vực bị ảnh hưởng bởi chất thải độc của Formosa, giáo dân và linh mục đã đóng vai trò dẫn đầu để giúp người dân đòi công lý”.

     Vụ ô nhiễm biển miền Trung được xem là thảm họa môi trường lớn nhất trong lịch sử Việt Nam. Trong khi đó, việc khắc phục hậu quả vẫn là một vấn đề gây bất bình cho nhiều người dân trong khu vực.

     Các cuộc biểu tình liên tiếp diễn ra vì nhiều người dân bị thiệt hại không được xếp vào danh sách được đền bù.

     Một số linh mục giúp đỡ các nạn nhân vụ ô nhiễm đã bị tấn công dưới nhiều hình thức, từ “đấu tố” trên báo chí đến bị côn đồ hành hung.

     Tháng trước, Giám mục Giáo phận Vinh Nguyễn Thái Hợp đã đích thân đi vận động ở châu Âu và trao thỉnh nguyện thư của người dân về vụ ô nhiễm Formosa cho Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế.

     Vào thời điểm tân chính quyền Trump mới lên nắm quyền ở Mỹ và vấn đề nhân quyền chưa được chú trọng nhiều, ông Robertson khẳng định cộng đồng quốc tế “không chỉ có Mỹ”, mà còn rất nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế khác rất quan tâm đến nhân quyền.

   1  Ông nói: “Hiện các nhóm Liên Hiệp Quốc ở các quốc gia và các tổ chức quốc tế đóng một vai trò lớn hơn trong việc nêu lên những quan ngại về cách chính quyền Việt Nam đối phó với các vấn đề về nhân quyền”.

     Quốc hội VN thông qua Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo vào tháng 11-2016. Luật mới sẽ được áp dụng từ ngày 1-1-2018. Nhưng trong thời gian qua, nhiều tôn giáo bày tỏ lập trường phản đối Bộ Luật mới vì cho rằng có nhiều quy định vi phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Trong khi đó thì Báo Công An trong bài viết ngày 24-10-2016 nói: “Luật tín ngưỡng tôn giáo được nhiều đại biểu [Quốc hội] đánh giá là một ‘tuyên ngôn về nhân quyền”.

     Bản thân xung đột lương–giáo không chỉ dừng lại ở một địa phận, mà nó sẽ tạo ra sự bất ổn về mặt chính trị–xã hội trong tương lai. Cần lưu ý rằng, xung đột tôn giáo bắt nguồn từ những va chạm lương–giáo sẽ là mồi lửa đốt cháy dẫn đến một viễn cảnh ly khai, chia tách quốc gia. Và trong sự việc ngày 30/05, an ninh tỉnh (Nghệ An?) đã không nhận thức được hệ quả cực kỳ to lớn này.

     Mầm mống xung đột tôn giáo: an ninh làm ngơ?

     Vào tối ngày 30-05, khi LM. JB Nguyễn Đình Thục đang dâng lễ tại giáo họ Văn Thai thì “làng lương bên cạnh đánh kẻng và kéo đến chặn” ở cầu vào giáo họ.. Theo Facebooker An thanh Linh giang, khi trò chuyện với LM Nguyễn Đình Thục xong, thì được biết, có khoảng 700 người la hét dọa tấn công. Xuất hiện an ninh, nhưng “họ không giải tán đám đông như cách quen làm mà lại đề nghị đưa cha Thục về”.

     Đáp lại tình hình này, LM. Nguyễn Đình Thục vừa từ chối “lời đề nghị khó hiểu” từ phía an ninh, vừa liên lạc về giáo xứ Song Ngọc đề nghị “không được đánh chuông, không được kéo qua Văn Thai” để tránh xung đột lương–giáo.

     Cũng theo Facebooker này, do không đạt được mục đích, “họ” dùng đá tấn công một số nhà dân ven làng và xúc phạm ảnh tượng Chúa.

     Như vậy, nếu thực sự “an ninh” xuất hiện nhưng không giải tán đám đông mà chỉ tìm cách đưa LM. Ng. Đình Thục đi, thì đó có phải là chiêu trò tách cá ra khỏi nước? Và ngay cả việc xử lý như vậy có phải chính là một mồi lửa để kích động xung đột giáo dân nhằm giải quyết vấn đề mà bản thân chính quyền không đạt được, dù đã tiến hành lôi kéo lực lượng “đấu tố” LM trên cả bình diện thực địa lẫn truyền thông?

     Chính quyền đang xài lại cách cũ trong quá khứ

     Nguy cơ bùng phát xung đột lương–giáo từng xuất hiện trong quá khứ, mà bản thân nó là hệ quả của sự “kích động” từ phía chính quyền nhằm đạt lấy mục đích chính trị.

     Người Công giáo (đặc biệt tại miền Bắc) luôn thường trực một nguy cơ “bị tấn công về mặt thể chất bởi người lương”. Xuất phát điểm từ tình trạng căng thẳng bởi cách ứng xử cứng rắn thời Nhà Nguyễn trong suốt thế kỷ XIX với xu hướng “tả đạo”. Xung đột lương–giáo trong thời kỳ này cũng diễn ra trầm trọng tại Nam Định, Nghệ An, Hà Tĩnh –nơi vừa có “đông người theo đạo Ki-tô và cũng là nơi có nhiều văn thân, sĩ phu nhất”, đến mức xung đột có lúc ở trạng thái như là một cuộc chiến tranh tôn giáo.

     Một đạo Dụ mang tên “Phân tháp Giáo dân” ban hành tháng 7-1861 (thời Tự Đức) nhằm cô lập, kiểm soát, tiêu diệt “mầm mống chống đối của giáo dân”, trong đó có Khoản 2 có đề cập đến việc: Tất cả các làng bên lương phải chịu trách nhiệm canh gác các giáo dân theo tỷ lệ 5:1. Kết quả 100 làng giáo dân bị san phẳng, 10.000 chức sắc bị bắt giam, 2.000 xứ đạo bị triệt hạ, 300.000 giáo dân bị phân tháp.

     Vào thời kỳ hiện đại, người Công giáo sống dưới vùng từ Thanh Hóa đến Quảng Bình bị kiểm soát bởi Mặt trận Việt Minh. Và họ tiếp tục trải qua “những tòa án hình sự, hành hình, bỏ tù cha cố Công giáo, những nhà lãnh đạo thế tục” với việc lãnh đạo Liên đoàn Công giáo khu Vinh –Phạm Tuyên, “bị hành hình sau khi bị một tòa án nhân dân kết án ngày 25-01-1951” hay  34 thành viên của Liên đoàn Công giáo “bị kết tội hoạt động như thành viên của tổ chức phản động “gây ra tinh thần chống đối chính phủ và kháng chiến, và phổ biến những tuyên truyền bí mật trong giáo dân” và xúi giục trốn thuế nông nghiệp”.

     Với những gì đã và đang xảy ra trong những năm vừa qua, từ việc  kết án 14 thanh niên Công giáo tội “lật đổ chính phủ” (2013) đến đấu tố và quy chụp “phản động” lên Giám mục Nguyễn Thái Hợp; LM Nguyễn Đình Thục; LM Đặng Hữu Nam… và những ai tham gia vào quá trình đòi Formosa trả lại công lý có thể là bằng chứng về việc chính quyền đang xài lại cách cũ trong quá khứ nhằm triệt hạ những cái gai Công giáo trong mắt?

     Xung đột tôn giáo sẽ dẫn đến điều gì?

     Đó là sự chia rẽ khối “đại đoàn kết dân tộc”, cái mà ĐCSVN quan niệm là một nguyên tắc sống còn trong xây dựng XHCN.

     Xung đột tôn giáo diễn ra, dù mới ở dạng thức mầm mống cũng nhắc nhở bà con giáo dân về một quá khứ kinh hoàng. Và việc này sẽ dẫn đến một cuộc “di cư” lớn về mặt đức tin như cách mà giáo dân miền Bắc di cư vào Nam vì nỗi sợ bị hạn chế thực hành tín ngưỡng vào năm 1954. Nhưng quan trọng hơn, lần “di cư” này sẽ tiếp tục tạo động lực cho người Công giáo kiên quyết hơn trong chống lại mối đe dọa bị đàn áp.

     Bản thân xung đột lương–giáo không chỉ dừng lại ở một địa phận, mà nó sẽ tạo ra sự bất ổn về mặt chính trị–xã hội trong tương lai. Cần lưu ý rằng, xung đột tôn giáo bắt nguồn từ những va chạm lương–giáo sẽ là mồi lửa đốt cháy dẫn đến một viễn cảnh ly khai, chia tách quốc gia. Và trong sự việc ngày 30-05, an ninh tỉnh (Nghệ An?) đã không nhận thức được hệ quả cực kỳ to lớn này.

     Bên cạnh đó, mầm mống của tối ngày 30-05 là “cái tát” vào mặt ông Tô Lâm  –Bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam, bởi trong buổi tiếp Đại sứ lưu động phụ trách tự do tôn giáo quốc tế David Saperstein (Bộ Ngoại giao Mỹ) sáng 29-03-2016, ông đã khẳng định tại Việt Nam không xảy ra xung đột tôn giáo. Thậm chí, ông Tô Lâm còn đề nghị, nếu Mỹ cần nghiên cứu, trao đổi về vấn đề chống xung đột tôn giáo, Việt Nam sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm.

     A.V.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1356)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1435)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1360)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1464)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1247)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,