TÔN GIÁO QUỐC DOANH LÀ THỨ TÔN GIÁO BIẾN CHẤT. -MS NGUYỄN HỒNG QUANG.

06 Tháng Chín 20171:53 CH(Xem: 1209)
TÔN GIÁO QUỐC DOANH LÀ THỨ TÔN GIÁO BIẾN CHẤT. -MS NGUYỄN HỒNG QUANG.

Nội bộ các tôn giáo tại VN, nói chung, có hai tổ chức rõ rệt:

     1/ Tổ chức Tôn giáo Quốc doanh : được Nhà nước cho phép hoạt động công khai, không bị trù dập, bắt bớ, đánh đập, nhiều khi lại còn nhận được những "quỹ đen" tài trợ để xây dựng cơ sở vật chất nguy nga như chùa, nhà thờ, thánh thất. Các Sư, các Cha, các Mục sư quốc doanh nầy được tự do đi lại khắp nước và đi ra nước ngoài thoải mái để "giảng đạo"...giả. Nhiều vị tu hành trong hệ thống quốc doanh nầy được CS đào tạo để "mượn đạo tạo đời", cốt len vào tổ chức để chia rẽ, khống chế, ̣để thi hành các nghị quyết tôn giáo do Nhà nước đề ra. Các tổ chức tôn giáo quốc doanh nầy hoạt động dưới sự chỉ đạo, hướng dẫn, chi phối của Nhà nước, kể cả việc phong chức.

     2/ Tổ chức Tôn giáo "chui": không được Nhà nước cho phép hoạt động công khai, mà phải thờ phượng, giảng đạo, hội họp lén lút. Nên được gọi là tổ chức Tôn giáo "chui". Các tôn giáo "chui" thường bị Nhà nước phong tỏa, ngăn cấm nhóm họp, cơ sở bị phá phách, giật sập, phá bỏ, thậm chí bị cưỡng chế đất đai. Các bậc chân tu nầy thường bị CA rình rập, theo dõi, hành hung đánh đập vô cớ, thậm chí bị giam lỏng, bị bắt bớ tù đầy nhiều năm trong lao tù như HT Thích Quảng Độ, HT Thích Thiện Minh, LM Nguyễn Văn Lý, MS Nguyễn Công Chính, MS Nguyễn Hồng Quang... Còn việc đi lại trong nước của các Vị nầy thì hoàn toàn không thể tự do dễ dàng. Chuyện đi ra nước ngoài để hành đạo, giảng ̣đạo thì hoàn toàn bị ngăn cấm. Sự đàn áp bách hại càng khốc liệt hơn tại các vùng xa xôi hẻo lánh thôn quê, đặc biệt tại các vùng núi, cao nguyên của đồng bào thiểu số, phần lớn đi theo "đạo Trời"

     Tại sao Nhà nước CS lại can thiệp thô bạo vào các tổ chức tôn giáo ???

     Bản chất vô thần của CS và bản chất của Tôn giáo là đối nghịch nhau như nước với lửa, như Bóng tối với Ánh sáng, chúng không thể dung nạp lẫn nhau. CS can thiệp vào Tôn giáo vì có sự xung đột trong bản chất đối nghịch của nó. Chủ thuyết CS là tà thuyết, là Sự ác của thế gian thì không thể tồn tại trong Ánh sáng của Tôn giáo chân chính. Cho nên CS, vì sự tồn tại của nó, không thể để cho các tôn giáo chân chính được hiện diện và phát triển trong ánh sáng của họ. CS muốn triệt tiêu Tôn giáo vì sự sống còn của nó. Nhưng trong thế giới văn minh ngày nay, nhất là trong thời đại Tin học Internet, mọi hành vi đập phá chùa chiền, nhà thờ, những nơi thờ tự, cũng như thủ tiêu các vị tu hành không thể che giấu được thế giới văn minh. Nên để triệt tiêu tôn giáo, người CS đã can thiệp vào các tổ chức tôn giáo chân chính, nhằm làm cho nó biến chất, trở thành công cụ của Sự tối, giảng đạo "lạ", cổ súy cho sự thờ cúng mê tín dị đoan, nơi lễ lạc vui chơi, đưa vào tổ chức những người tu giả hiệu, "mượn đạo tạo đời", làm công cụ kiểm sóat an ninh, thu tiền dâng hiến, cúng dường đưa vào túi riêng của chúng và chủ tâm triệt tiêu niềm tin của tín đồ qua sự thất vọng về đời sống bê bối "ăn chay ban ngày, ăn mặn ban đêm", tham sân si ái ố không khác gì người ngoài đời. Đây là chủ tâm của CS để tiêu diệt niềm tin. Khi không còn niềm tin chân chính, không còn được sự hướng dẫn bởi giáo lý chân chính từ những vị Chân tu, con người đi trong tăm tối u minh, không phân biệt được chánh tà, thì tôn giáo chỉ còn trên hình thức, cơ sở vật chất, không còn là mối nguy cho CS nữa. Những tổ chức tôn giáo quốc doanh có hai mục đích: phục vụ cho ý đồ triệt tiêu tôn giáo chân chính và trình diễn che đậy sự lên án của thế giới về việc xâm phạm tự do tôn giáo, nhân quyền mà thôi.

     Tại sao các Nhà nước CS lại muốn thủ tiêu các tôn giáo chân chính ???

     Có hai bản chất rõ rệt của chủ thuyết CS, xét theo phương diện tâm linh:

     1/ Bản chất duy vật, vô thần: 

     Thật ra bản chất của CS là bản chất duy vật, vô thần. Họ quan niệm tôn giáo là một thứ "thuốc phiện" để ru ngủ quần chúng, làm suy bại tinh thần đấu tranh tiến bộ theo lối kiêu ngạo của chủ nghĩa duy vật "bàn tay ta làm nên tất cả, với sức người sỏi đá cũng thành cơm". Họ xem các thành phần tu hành, như các sư, các ni cô, các cha, các sơ, các mục sư... là những thành phần chây lười lao động, không sản xuất, ăn bám xã hội.., hơn thế nữa, là thành phần nguy hiểm, dạy dỗ hướng dẫn xã hội, quần chúng theo những điều mê tín dị đoan, theo những niềm tin, triết lý phản khoa học, phản tiến bộ xã hội, nhất là phản với các điều ác của các chế độ CS.

   11  2/ Bản chất tối tăm của ma quỷ, của bạo lực và sự ác: 

     Bản chất của tà thuyết vô thần CS là bản chất của ma quỷ, của sự tối tăm, của điều ác. Khi quan niệm không có "Thần Linh" nào để phán xử những việc làm của con người, không có Thiên Đường, Địa Ngục ở đời sau, không có "Ông Trời" phán xét mọi Linh hồn khi lià khỏi cõi tạm nầy, hay các "nghiệp báo nhân quả" phải trả ở kiếp sau, chết là hết, thì con người CS và kể cả những kẻ vô thần, dù có thể họ không phải là CS, có toàn quyền tự do hành động theo lý trí, theo sự hướng dẫn của dục vọng, của lòng tham, bản năng sinh tồn của con người. Họ đề cao triết lý hành động của Karl Marx, Lenin: "Cứu cánh biện minh cho phương tiện", hay của Đặng Tiểu Bình "Mèo nào cũng tốt, miễn bắt được chuột", nên các chế độ CS, vì mục tiêu tiến lên chủ nghĩa "đại đồng", tiến đến "thiên đường XHCN", đã không từ nan bất cứ hành động đấu tranh sắt máu giết người nào để tiêu diệt, trừng trị các thành phần mà họ cho là "phản động", đi ngược lại các chủ trương đường lối độc tài, phi nhân bản, chà đạp thô bạo nhân quyền, nhân phẩm của họ. Phương châm hành động của CS dựa trên sự độc tài chuyên chínhbạo lực cách mạng. Không có tội lỗi nào mà họ không dám làm. Lịch sử đấu tranh của các chế độ CS là lịch sử của những cuộc tắm máu diệt chủng tập thể, những cuộc tàn sát khủng bố kinh hoàng của những trại tù cải tạo nổi tiếng, và những sự đàn áp chà đạp tự do nhân quyền thô bạo diễn ra khắp mọi nơi trong các chế độ "rừng rú" của họ. Không có cuộc chiến tranh nào trong lịch sử nhân loại mà số người chết nhiều cho bằng trong thế kỷ 20, khi mà các chế độ CS ra đời và hoành hành trên thế giới.

     Ngược với các bản chất trên của tà thuyết CS, bản chất của các Tôn giáo chân chính, nghĩa là chánh giáo, là hướng dẫn con người quay về với chân thiện mỹ, dạy dỗ con người quay về cái chân tâm thiện lành, bỏ những ý tưởng, hành động, lời nói gian ác, làm xâm hại hay tổn thương đến người khác. Mục đích của Tôn giáo chân chính là dạy sự sáng, dạy con người sám hối ăn năn, bỏ con đường tà, làm lành lánh dữ, dạy điều nhơn đức, yêu thương, tha thứ, tôn trọng, hy sinh, phục vụ cho tha nhân, bênh vực cho điều công chính, lẽ công bình, nhất là cho kẻ nghèo hèn, yếu đuối, cô nhi quả phụ, tật nguyền...

     Tôn giáo chân chính không nhằm coi việc tổ chức lễ lạc, hội họp, cúng bái, đi xem lễ, xây dựng cơ sở vật chất, phát triển con số tín đồ là chính, nhưng sứ mệnh chính của Tôn giáo, của các Giáo hội là dạy lẽ đạo thật, khiến con người ăn năn sám hối quay trở về với chân thiện mỹ, bỏ con đường tà, gian ác, để trở nên những con người thánh thiện, nhơn đức là nguồn phước cho mọi người xung quanh, cho sự sống an bình của xã hội loài người.

     Những Giáo hội, Tổ chức Tôn giáo thật, những vị tu hành, các vị chân tu, những "người chăn chiên" thật, phải làm tròn sứ mạng trọng đại mà Chúa hay Phật đã giao phó cho họ từ bên trên, chứ không phải phục tùng theo sự sai khiến của "ma quỷ" để được cấp giấy phép, có chính danh của Uỷ ban Tôn giáo Trung ương, để yên ổn hành đạo, tu hành, đi giảng đạo "giả" cho thế gian. Vì làm sao giảng đạo thật được khi Quí vị chịu sự khống chế, sai khiến của lũ Ma vương, xem Chúa Phật thần thánh không ra chi, biến chùa chiền, nhà thờ, thánh thất, thành những nơi vui chơi lễ hội, thực hành những điều mê tín, tà thuyết, những nơi để cúng dường, dâng hiến để cầu phước cầu lộc cho những tham muốn vật chất của đời nầy ??? Những tín đồ loại nầy có mục đích "hoằng pháp cứu độ chúng sanh" của Đức Phật hay "mục đích cứu rỗi" của Chúa Jesus cho nhân loại hay không ??? Các Giáo hội "giả hình" nầy đang giảng đạo gì để đem con người đến với Chúa, với Phật, hay đem họ đến với Ma quỷ đi xuống đ̣ia ngục cùng với những người vô thần CS bàn tay dính đầy máu của chúng sanh, của những con người vô tội??? 

     Trong Lẽ thật, có khi nào sự sáng đi cùng sự tối, thiên thần đi cùng với ác quỷ được không ??? Các vị chăn chiên xin đừng ngụy biện đem giảng một phần Kinh thánh, sự vâng phục, mà giấu đi "Lẽ thật". Vì lời Chúa chỉ ra: “Các con là muối mặn của đất, là sự sáng của thế gian. Một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được. Sự sáng các con hãy soi trước mặt người ta, để họ thấy và ngợi khen Cha của các con ở trên trời". Tại sao Quí vị, con cái sự sáng lại có thể bị "che khuất" bởi ma quỷ, để cho chúng sai khiến mà biến các cơ sở tôn nghiêm tôn giáo thành "trò cười" và sự khinh bỉ của thế gian ??

     Kết luận: 

     Các tổ chức tôn giáo quốc doanh cần phải bước ra khỏi sự sai khiến, quyền lực của ma quỷ mà trở về với Đạo pháp và Lẽ đạo thật, Chánh tâm, mà tu hành, hoằng dương đạo pháp, cứu độ chúng sanh, dạy họ làm lành, lánh dữ, biết phân biệt chánh tà, biết gớm ghê xa lánh tội lỗi, và nhất là biết chiếu ánh sáng của Quí vị trước những kẻ ác vô thần đang bách hại đạo phápdân tộc.

     Nếu không được "cấp phép" mà tu, thì hãy tu "chui", chấp nhận khổ đi trong Ánh sáng và Lẽ thật chứ không đi trong Bóng tối thông đồng cùng kẻ Ác...

“Thành quả” cách mạng !!!
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 574)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 583)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 630)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 693)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 493)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,