DUY TRÌ QUYỀN LỰC CHO TẬP CẬN BÌNH, NƯỚC CỜ RỦI RO CỦA… -ANH VŨ RFI.

07 Tháng Ba 20185:10 CH(Xem: 905)
DUY TRÌ QUYỀN LỰC CHO TẬP CẬN BÌNH, NƯỚC CỜ RỦI RO CỦA… -ANH VŨ RFI.

Đời sống chính trị Trung Quốc đang đứng trước bước ngoặt lớn với việc Trung ương đảng Cộng Sản nước này thông báo dự án cải cách xóa bỏ quy định giới hạn hai nhiệm kỳ lãnh đạo đất nước đã được ghi trong Hiến pháp. Theo các nhà phân tích, phủ nhận mô hình kế thừa quyền lực, yếu tố vốn đã tạo sự ổn định chính trị cho chế độ độc đảng Trung Quốc từ nhiều thập kỷ qua, có thể sẽ chứa đựng những rủi ro cho Tập Cận Bình (TCB) cũng như đảng của ông.

     Ông TCB chính thức lên nắm đỉnh cao quyền lực ở Trung Quốc từ năm 2013. Theo quy định của Hiến pháp Trung Quốc và cũng như đã thành tiền lệ trong đảng thời hậu Mao Trạch Đông, ông TCB sẽ phải rời khỏi chức vụ lãnh đạo vào năm 2023, tức là sau hai nhiệm kỳ 5 năm. Với đề xuất sửa đổi Hiến pháp theo hướng không giới hạn hai nhiệm kỳ lãnh đạo, thông báo hôm Chủ nhật (25-02-2018), đảng Cộng sản Trung Quốc đã mở đường để ông TCB sẽ còn ở lại lâu dài trên đỉnh cao quyền lực.

     Đề xuất này, như một chỉ đạo của đảng, sẽ được thông qua trong phiên họp toàn thể của Quốc hội vào tuần tới. Quốc hội Trung Quốc trong dịp này cũng dự kiến đưa tư tưởng TCB vào Hiến pháp, một danh dự mà cho đến giờ chỉ duy nhất dành cho Mao Trạch Đông, người tự tôn vinh là “Người cầm lái vĩ đại” của nhân dân TQ.

     Theo các nhà phân tích chính trị Trung Quốc, thì ý đồ phá luật để duy trì quyền lực cho cá nhân ông TCB sẽ không phải không có rủi ro cho đảng CS. Bà Simone van Nieuwenhuizen, 1 nhà nghiên cứu về Trung Quốc tại Sydney nhận xét, “giới hạn hai nhiệm kỳ đã được quyết định nhằm bảo đảm một sự ổn định nhất định. Nếu được giữ lại hơn 10 năm, TCB chắc chắn sẽ bị giới chính trị ưu tú và cả người dân soi xét rất kỹ”.

     Tất nhiên, nhiều người sẽ liên tưởng ngay tới trường đoạn lịch sử đấu đá nội bộ tranh giành quyền lực khốc liệt và ngột ngạt dưới thời Mao Trạch Đông. Hơn nữa, dự án cải cách HP vừa được thông báo cũng đặt vấn đề xét lại nguyên tắc “lãnh đạo tập thể” do Đặng Tiểu Bình áp đặt trong đảng từ những năm 1980, nhằm tránh tập trung quyền lực tuyệt đối vào một người như đã diễn ra dưới chế độ Mao.

     Nhìn lại hai lãnh đạo tiền nhiệm của ông TCB là Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào. Ông Giang nắm quyền từ 1993 đến 2003, ông Hồ lên kế thừa từ 2003-2013 rồi chuyển giao sang cho ông Tập. Mỗi người tiền nhiệm của ông cũng chỉ hoàn thành hai nhiệm kỳ rồi rút vào hậu trường dành chỗ cho thế hệ lãnh đạo mới. Các lần chuyển giao quyền lực về cơ bản đều đã diễn ra suôn sẻ cho dù trong hậu trường trước lúc vỗ tay ở hội trường lớn, các màn tranh giành cũng đã diễn ra không thiếu phần ác liệt.

     Giờ đây, mới chưa đi qua hết nhiệm kỳ đầu, ở tuổi 64, ông TCB đã làm được nhiều việc mà những người tiền nhiệm ông không làm được trên phương diện thâu tóm quyền lực. Ông Tập tỏ cho thấy là một lãnh đạo quyền thế, độc đoán.

     Ông củng cố chế độ bằng gia tăng trấn áp đối kháng, bóp nghẹt xã hội dân sự. Ông phát động chiến dịch chống tham nhũng, lợi dụng loại bỏ các thành phần chống đối trong nội bộ, ông áp đặt đưa “tư tưởng TCB” vào trong điều lệ đảng, gây mầm cho tệ sùng bái cá nhân nảy nở trở lại.

     Khi đã thâu tóm được mọi quyền lực trong tay, ông TCB dấn thêm bước nữa để có thể đi xa hơn trên con đường quyền lực.

     Nhà nghiên cứu chính trị, Jona-than Sullivan, thuộc Đại học Nottin-gham, Anh Quốc phân tích: “Việc giới hạn số lượng nhiệm kỳ đã cho phép thể chế hóa sự chuyển tiếp ở đỉnh cao quyền lực và tránh cho đảng CS Trung Quốc sa đà đi theo các triều đại bạo chúa, hoặc dẫn tới một thời kỳ suy tàn tai họa… Gỡ bỏ mọi giới hạn có thể gây rủi ro cho sự ổn định về lâu dài”.

     Một nguy cơ khác của sự tập trung tuyệt đối quyền lực vào tay ông Tập, theo bà Susan Shirk, chuyên gia về TQ thuộc Đại học California, tại San Diego, đó là TCB có thể sẽ có những quyết định sai bởi xung quanh toàn những kẻ xu nịnh, không ai dám làm ngược lại ý của ông ta.

     Bên cạnh đó, tập trung quyền lực vào một người có thể sẽ khơi dậy sự chống đối phản kháng ngầm ngay trong nội bộ đảng. Chiến dịch chống tham nhũng của ông TCB đã tước đi quyền hành và lợi ích của gần một triệu cán bộ đảng. Có ai dám chắc có bao nhiêu người bị ông Tập kỷ luật đã tâm phục khẩu phục mà không có ý đồ chống đối hay phục thù. Ngay cả những người đã tránh được tai bay vạ gió trong cuộc thanh trừng vừa qua cũng không khỏi không có phản ứng tự vệ.

     Theo như nhận định của chuyên gia Susan Shirk thì nguy cơ đối với ông Tập còn ở chỗ giới chính trị ưu tú sẽ có hình thức ”nổi dậy” theo cách của họ. Bởi tầng lớp này sẽ rơi vào trong hoàn cảnh hiểm nghèo sau cuộc cải cách nhằm để ông TCB không chia sẻ quyền lực cho ai.

 

 

 4CHỦ TỊCH TRUNG QUỐC TRỌN ĐỜI TẬP CẬN BÌNH: 1,4 TỈ NGƯỜI VÌ MỘT NGƯỜI

Thụy My RFI 27-02-2018

     Hầu như các báo Paris hôm nay 27/02/2018 đều chú ý đến sự kiện Đảng Cộng Sản Trung Quốc chuẩn bị bãi bỏ giới hạn hai nhiệm kỳ đối với chủ tịch nước. Le Monde chạy tựa trên trang nhất “TCB, chủ tịch vĩnh viễn”, còn Le Figaro nhấn mạnh cũng trên trang bìa “Sự chệch hướng mao-ít của TCB”.

     Thông tín viên Le Figaro tại Bắc Kinh mở đầu bài viết “TCB, sẵn sàng trở thành ‘hoàng đế trọn đời’ của Trung Quốc” bằng lời chế giễu của một cư dân mạng : “Mẹ tôi bắt tôi hứa phải cưới vợ trước khi ông TCB kết thúc nhiệm kỳ, bây giờ thì tôi khỏe re rồi…”.

     Bóng ma Mao lại ám ảnh : Số phận hơn 1 tỉ người nằm trong tay một người

     Được nói đến từ nhiều tháng qua, giờ thì khả năng ông Tập trở thành hoàng đế Trung Quốc vĩnh viễn đã trở thành hiện thực, khiến không ít người lo ngại quốc gia này quay lại với bóng ma mao-ít. Nhà lãnh đạo quyền lực nhất kể từ thời Mao Trạch Đông đến nay, giờ đây có thể tại vị cho đến bao giờ tùy thích. Đề nghị của Trung ương Đảng, trừ khi có “động đất”, sẽ được Quốc hội thông qua.

     Le Figaro cho biết, các chuyên gia lo ngại sự thiếu vắng mọi tiếng nói phản biện trước tình trạng tôn sùng cá nhân lãnh đạo, sẽ khiến chế độ Bắc Kinh trở nên độc đoán hơn. Nhà chính trị học Lâm Hòa Lập (Willy Lam) ở Hồng Kông cảnh báo: một sự quay lại với chủ nghĩa mao-ít sẽ là một thảm họa, khi một người duy nhất có toàn quyền quyết định số phận của gần 1,4 tỉ con người. Nhà chính trị học Trung Quốc Hồ Tinh Đẩu (Hu Xingdou), trả lời Le Monde qua điện thoại, cũng có ý kiến tương tự.

     Chuyên gia về Trung Quốc Jean-Pierre Cabestan cũng ở Hồng Kông “hy vọng TCB sẽ lắng nghe các cố vấn, nếu không Trung Quốc sẽ đại nguy”. Nhưng thật rủi ro khi muốn phản đối một nhà lãnh đạo tập trung mọi quyền lực trong tay, và “tư tưởng” được ghi trong điều lệ Đảng.

     Trước đó “hoàng đế đỏ” đã đưa ra dấu hiệu rõ ràng khi không chỉ định người kế vị trong Đại hội Đảng vừa qua, đi ngược lại quy định bất thành văn lâu nay của ĐCSTQ. Nhưng cũng theo ông Cabestan, Tập Cập Bình, đã gây thù chuốc oán quá nhiều với chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi” đại quy mô, “không có chọn lựa nào khác ngoài việc bám chặt lấy quyền lực”. Và ông Tập cũng là người duy nhất, với bàn tay sắt, “có thể tiến hành các cải cách đã loan báo để tránh các vụ phản kháng của xã hội”, trong lúc kinh tế đang chậm lại.

     Đàn áp, cái giá cho “Giấc mơ Trung Hoa” ?

     Hiện giờ TCB “khủng bố” các địch thủ, khiến họ chỉ mong mỏi một cuộc khủng hoảng kinh tế hay địa chính trị làm ông ta suy yếu đi. Còn dân chúng, ngày ngày bị guồng máy tuyên truyền nhồi nhét, thì ủng hộ một nhà lãnh đạo đã hứa hẹn “giấc mơ Trung Hoa” : một siêu cường “hiện đại”, có đội quân “ngang tầm thế giới”.

     Nhưng cái giá phải trả rất cao, nhất là khi TCB đã bóp nghẹt xã hội dân sự ngay từ khi mới lên cầm quyền cuối 2012. Chuyên gia về lịch sử Tr. Quốc Sam Crane, thuộc Williams College, Hoa Kỳ cho rằng ông Tập sẽ tiếp tục chính sách đàn áp : báo chí, tôn giáo, tổ chức phi chính phủ đều bị giám sát nghiêm ngặt và tất cả những tiếng nói đối lập đều bị dập tắt hoặc bỏ tù.

     Dù vậy vẫn có nhiều phản ứng trên mạng xã hội. Nhiều cư dân mạng đăng những lời bình cay độc – và nhanh chóng bị chính quyền xóa đi – so sánh với họ nhà Kim ở Bắc Triều Tiên, tại vị cho đến khi chết. Số khác đăng ảnh gấu Winnie, mà vóc dáng rất giống TCB, đội vương miện hoặc cắm đầu vào hũ mật, với chú thích “Nếu bạn thích gì thì cứ bám chặt vào”.

     Le Monde cho biết thêm: có người nêu ra những câu nói của triết gia Đức Hannah Arendt về chủ nghĩa toàn trị, người khác lại nhắc đến Viên Thế Khải (Yuan Shikai), viên tướng, đại thần nhà Thanh đã xưng đế vào năm 1915, trong nỗ lực thảm hại để tái lập nền quân chủ. Một bức ảnh trên WeChat thay chân dung Mao Trạch Đông trên Thiên An Môn bằng TCB.

     “Đảng lãnh đạo” được chính thức ghi vào Hiến pháp

     Ngoài vấn đề nhiệm kỳ chủ tịch nước, Quốc hội Trung Quốc sắp họp cũng chuẩn bị sửa đổi vài chục điều khoản trong Hiến pháp, cho phù hợp với mục tiêu đầy tham vọng của ông Tập : “kỷ nguyên mới của chủ nghĩa xã hội theo kiểu Trung Hoa”. Bên cạnh đó là việc thành lập tân ủy ban giám sát. Siêu bộ chống tham nhũng này sẽ mở rộng ở tầm quốc gia các đặc quyền của Ủy ban Kỷ luật Trung ương Đảng. Là vũ khí thanh trừng của ông Tập, nay Ủy ban không chỉ có quyền đối với các đảng viên mà tất cả cán bộ nhà nước.

     Vấn đề đối với TCB là bảo đảm vị trí lãnh đạo của Đảng trong Hiến pháp, lâu nay chỉ được nói sơ qua trong lời mở đầu. Điều 1 Hiến pháp nay ghi rõ “Vai trò lãnh đạo của Đảng là chủ chốt trong chủ nghĩa xã hội theo kiểu Trung Hoa”. Theo Le Monde, chừng như ông Tập đã chiến thắng trong cuộc đấu tranh nội bộ, vì lúc mới nhậm chức ông đã kêu gọi đấu tranh chống Hiến pháp kiểu phương Tây, được cho là “mối nguy hàng đầu trong bảy nguy cơ mà Đảng phải đối phó”.

     Tập đại đế chuẩn bị đội ngũ cận thần

     Les Echos ghi nhận “Đại đế TCB chuẩn bị bố trí người của mình” vào những chức vụ quan trọng - một hành động mà chiến dịch kiểm duyệt mạng xã hội và tuyên truyền về bỏ hạn chế hai nhiệm kỳ, đã khiến dư luận bị đánh lạc hướng. Trong số đó có chức thủ tướng và thống đốc Ngân hàng Trung ương.

     Ông Lý Khắc Cường có thể tiếp tục được giữ chiếc ghế thủ tướng. Trong 5 năm qua, ông chỉ là cái bóng bên cạnh ông Tập, và không có ảnh hưởng gì trên các hồ sơ kinh tế, mà theo truyền thống vốn là lãnh vực dành riêng cho thủ tướng. Ông Lý lại càng mất thế hơn trước sức mạnh đang lên của Lưu Hạc (Liu He), nhà kinh tế được đào tạo ở Harvard, thân cận với TCB. Theo South China Morning Post, Lưu Hạc có thể trở thành phó thủ tướng phụ trách kinh tế, và theo Reuters, còn có khả năng thay Chu Tiểu Xuyên (Zhou Xiaochuan) làm thống đốc Ngân hàng Trung ương.

            Vương Kỳ Sơn (Wang Qishan), cánh tay mặt chống tham nhũng của ông Tập, dù đã quá tuổi làm ủy viên thường trực Bộ Chính trị, có thể lại tiếp tục đóng một vai trò quan trọng khác : phó chủ tịch nước, một chức vụ không bị hạn chế nhiệm kỳ. Một ủy viên thường trực mới lên là Lật Chiến Thư (Li Zhanshu) thì được cho là sẽ trở thành tân chủ tịch Quốc hội. 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Tám 2018(Xem: 119)
Cuộc biểu tình vô tiền khoáng hậu ở Việt Nam hôm 10-06-2018 đã kéo theo nhiều vụ bắt bớ, xét xử và tuyên phạt như sau: - Ngày 17-06-2018, tại Sài Gòn, công an đã bắt hàng trăm người bị nghi là sắp biểu tình, cưỡng bức đưa về trại giam dã chiến ở công viên Tao Đàn, đánh đập dã man, gây thương tích trầm trọng cho nhiều người, lập “hồ sơ hình sự” cho tất cả, giam giữ họ đến tối, rồi áp tải về địa phương. - Ngày 09-07-2018, công an huyện Thủ Thừa, Long An xử phạt hành chính 16 người với cáo buộc tội “gây rối trật tự công cộng” tại khu công nghiệp Hòa Bình; 9 người bị buộc cam kết không tái phạm. CA Tân An, Long An thì khởi tố 5 người với tội danh “cố ý làm hư hỏng tài sản”.
05 Tháng Tám 2018(Xem: 286)
Mấy ngày qua, cư dân mạng, đặc biệt người Công giáo, băn khoăn về những bức hình được loan tải trên mạng xã hội mô tả ảnh của ông Hồ được đặt để ngang tầm với bàn thờ Chúa tại một cơ sở dạy nghề Công giáo. Các bức hình được cho là chụp tại trường Cao đẳng (nâng lên từ Trường Trung cấp) Hòa Bình Xuân Lộc –trực thuộc Caritas của Giáo phận Xuân Lộc– là trường tư thục đầu tiên do một Tổ chức Tôn giáo quản lý từ sau năm 1975 cho đến nay. Theo website của trường Cao đẳng Hòa Bình cho biết, Ban Giám hiệu là các Linh mục, Tu sỹ… với phương châm thực hiện “Thăng tiến con người toàn diện”.
05 Tháng Tám 2018(Xem: 294)
Kính thưa anh chị em tín hữu, quý đạo hữu và đồng hương. Sau nhiều đêm trăn trở âu lo trước hiện tình quê hương Việt Nam, khi hay tin CSVN mưu đồ ban hành Luật Đặc khu kinh tế và Luật An ninh mạng. Luật Đặc khu chỉ là bình phong để che đậy và hợp thức hoá hành vi bán nước từng phần của Đảng CSVN lâu nay. Vấn đề thời sự nóng bỏng là ba đặc khu này lại nằm ở ba địa điểm chiến lược quan trọng của đất nước. Nếu chuyện này thực sự xảy ra thì sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước sẽ không được đảm bảo. Và như vậy, có thể người Việt Nam chúng ta phải làm nô lệ cho ngoại bang ngay trên đất nước mình. Còn với Luật An ninh mạng, nó chính là vũ khí tinh vi của chế độ để bóp chết thông tin, che mắt, bịt miệng và tước đi quyền tự do ngôn luận của người dân.
05 Tháng Tám 2018(Xem: 287)
Kính gửi Ông Trần Đại Quang. Chủ tịch Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam Kính thưa Ông chủ tịch nước, Tổ quốc lâm nguy! Tàu đỏ có mặt khắp Việt Nam!? Thêm 2 dự Luật An ninh mạng (ANM), bịt miệng dân và 3 đặc khu kinh tế (ĐKKT), tạo cho Tàu cộng dễ chiếm Việt Nam! Đất nước đang bị lớp mây ô nhiễm môi trường phủ dầy đặc, nay lại bị giặc Tàu vây hãm, sao sống nổi! Lẽ nào chế độ đang cầm quyền lại muốn đưa đất nước tới tình trạng nguy kịch này sao? Kính thưa Ông chủ tịch nuớc, Tổ quốc lâm nguy! Giặc trong thù ngoài! Có bi quan quá không? Nhìn bản đồ bên, Ông chủ tịch có “cảm nhận” gì? Nếu thêm 3 đặc khu kinh tế chiến lược Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, thì Việt Nam sẽ như thế nào khi Tàu đã chiếm Biển Đông theo tham vọng “lưỡi bò 9 đoạn”?
05 Tháng Tám 2018(Xem: 265)
Ngày 30/7/2018, Tòa án nhân dân tp Biên Hòa đã tuyên án 20 người biểu tình phản đối Dự thảo luật Đặc khu kinh tế và Luật An ninh mạng, xảy ra ngày 10/6/2018, theo Điều 318 “gây rối trật tự công cộng”, gồm Trần Nguyễn Duy Quang, Phạm Ngọc Hạnh, Nguyễn Đình Trường, Phạm Văn Linh, Đinh Mã Phong, Nguyễn Thị Thùy Dung, Hồ Công Di, Diệp Út Tiền, Nguyễn Thị Trúc Ly, Nguyễn Thị Lan Anh, Phạm Ngọc Huyền, Đinh Kha Ly, Võ Như Huỳnh, Đoàn Văn Thưởng, Nguyễn Thị Thủy, Nguyễn Thanh Toàn, Nguyễn Thị Tuấn, Nguyễn Thị Ngọc Phượng, Nguyễn Thị Trúc Anh, và Nguyễn Thị Ngọc Liễu.