BIỂU TÌNH SỨC MẠNH QUYỀN LỰC CỦA NHÂN DÂN

21 Tháng Tư 201512:00 SA(Xem: 3807)
BIỂU TÌNH SỨC MẠNH QUYỀN LỰC CỦA NHÂN DÂN

Biểu tình vẫn chỉ là khái niệm mơ hồ?

 QH khóa 13, kỳ họp thứ 2 (10-11/2011) có hai vấn đề nổi bật, thu hút sự chú tâm đặc biệt của dư luận trong cũng như ngoài nước. Đó là tại kỳ họp này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công khai cho thiên hạ biết sự kiện cộng sản Trung Quốc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN 40 năm về trước (19-1-1974), khi ấy còn trong sự quản lý của VNCH. Một sự kiện vô cùng quan trọng bị nhà nước bưng bít trong gần nửa thế kỷ! Cũng tại kỳ họp này, một sự kiện khác gây háo hức lòng dân, ấy là quyền biểu tình lần đầu tiên được “xới” lên, sau nhiều thập kỷ đảng ta lờ tịt đi, chỉ dùng nó trang trí cho Hiến pháp.

 Tại kỳ họp này, hai nhân vật nổi bật trong nghị trường: Đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (TT NTD) và ông nghị Hoàng Hữu Phước (HHP). Nổi bật bởi những phát ngôn. Ông thủ tướng, người đứng đầu hành pháp đề nghị đem thảo luận và sớm hình thành luật biểu tình, trong khi ông nghị Phước, một đại biểu của Nhân dân lại ra sức chống.

 Hai vấn đề, một liên quan tới quyền và lợi ích quốc gia, một liên quan tới một trong những quyền hết sức căn bản của Nhân dân.

 Một quyền lợi chúng ta phải đòi từ tay nước ngoài. Một quyền chúng ta phải đòi từ chính nhà cầm quyền trong nước.

 Nhưng chắc chắn, quyền nào cũng rất khó đòi. Quả vậy. Cho đến giờ, chúng ta chưa đòi được bất cứ hòn đảo nào từ tay kẻ thù, hơn thế kẻ thù còn “đẻ” thêm ra những hòn đảo nhân tạo…

 Còn về luật biểu tình, QH vẫn gửi đi tín hiệu “Hãy đợi đấy”! Kể từ đó tới nay, luật biểu tình vẫn chưa được thông qua, thậm chí QH còn chưa thèm xây dựng. Lý do không mấy thuyết phục: QH còn bận nhiều vấn đề cần thảo luận, nên luật biểu tình tạm gác lại. Tuy nhiên, những vấn đề trời ơi đất hỡi, như “ngủ ôm trong sáng”, hay hình thức phạt khi một người bị bắt về tội ngoại tình… thì lại có sức thu hút sự chú tâm của các ông nghị và làm xáo động nghị trường!

 Ở các nước văn minh, nơi người ta trị quốc bằng luật, nơi tam quyền phân lập rạch ròi, nơi đa đảng hoạt động chế tài lẫn nhau, thì mọi quyền lợi thiết yếu của người dân, trong đó có quyền biểu tình luôn được ghi nhận, không chỉ trong Hiến pháp, mà nó còn được thực thi nghiêm chỉnh. Những cuộc biểu tình đôi khi xảy ra bạo động, cướp phá, vượt ra ngoài tầm kiểm soát của cảnh sát; nhưng cũng không vì thế mà quyền biểu tình bị tước bỏ hay xem nhẹ. Bởi vì, cái lợi mà quyền biểu tình đem lại cho xã hội khi nó được thực thi, là lớn lao hơn nhiều.

 Hệ quả nhỡn tiền từ việc dây dưa không ban bố Luật biểu tình

 Biểu tình là một quyền đương nhiên của nhân dân, được ghi trong HP, từ “bản gốc” năm 1946 –bản HP của chế độ sơ khai- cũng như những “bản sao” sau này, quyền ấy vẫn được long trọng khẳng định trong các thời kỳ mà HP được sửa đổi. Và cụ thể HP hiện hành mới được sửa đổi 2 năm trước, ĐCSVN cũng không thể “trục xuất” cái quyền đó của nhân dân ra khỏi HP.

 Vậy quyền biểu tình thực chất là gì, và tại sao ở những nơi còn tồn tại chế độ cộng sản, quyền này cứ bị dây dưa trì hoãn với đủ lý do… không thuyết phục?

 11_bieu_tinh_suc_manh-content Biểu tình là một động thái biểu thị quan điểm, ý chí của người dân về một vấn đề. Là phương tiện để người dân áp lực lên một cá nhân, một tổ chức, một đảng phái, hay thậm chí là một chính thể, khi những thực thể này có những hoạt động vượt ra ngoài hành lang pháp luật hay vi hiến. Hoặc chí ít, những thực thể này không thi hành hay thi hành kém hiệu quả chức năng của mình đã được người dân giao phó, làm ảnh hưởng tới quyền lợi của người dân, của quốc gia… Như vậy, quyền biểu tình của người dân không chỉ buộc các cơ quan công quyền hoạt động hiệu quả hơn, mà còn góp phần thúc đẩy sự tiến bộ xã hội, hình thành và duy trì một thể chế pháp trị, những yếu tố bảo đảm cho một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

 Cho đến thời điểm này, quyền biểu tình của nhân dân chỉ đóng vai trò như cái bánh vẽ trong HP, tuy nhỏ hơn cái bánh “thiên đường cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu…”. Tại sao đảng và chính quyền “của dân, do dân, vì dân” không cho người dân quyền biểu tình, một cái quyền rất căn bản? Phải chăng quyền này đi ngược lại quyền và lợi ích “hợp pháp” của đảng, khi nó được thực thi? Và như vậy thì có thể khẳng định quyền lợi của Nhân dân không song hành với quyền lợi của đảng. Thử biện luận một chút thôi, chứ thực tế diễn ra hàng ngày đã đủ để khẳng định quyền lợi của đảng đi ngược lại quyền lợi của quảng đại Nhân dân, thậm chí là đi ngược lại quyền lợi Dân tộc!

 Lấy ví dụ về vụ chặt phá cây xanh, hủy hoại môi trường diễn ra gần đây tại thủ đô Hà Nội, được lên kế hoạch và thực thi bởi chính quyền thủ đô. Xét về mọi khía cạnh, đều có thể khẳng định đây là hành động phá hoại có tổ chức, hay vụ cướp bóc trắng trợn coi thường luật pháp, coi khinh Nhân dân. Lâm tặc phá rừng phải lén lút, đôi khi phải móc nối với lực lượng kiểm lâm; còn trong sự kiện phá cây xanh HN, người ta có thể thấy lâm tặc, kiểm lâm hay quan chức chính quyền cũng chỉ là một, và nó chính là những quan chức cấp cao của chính quyền thủ đô – những người có quyền ra quyết định cho kẻ khác thi hành.

 Qua sự kiện trên, nếu luật biểu tình đã được ban hành và quyền biểu tình của Nhân dân đã được thực thi, thì những “công bộc”, những “đầy tớ” của Dân đang làm việc trong phòng lạnh có dám “động thủ” như thế chăng? Nếu người dân đi biểu tình không bị chính quyền của ông Nguyễn Thế Thảo vu cho tội gây rối, đeo cái gông phản động, hay thế lực thù địch… thì ông Thảo cũng như bộ sậu của mình trong cái Ủy ban nhân dân có dám manh động đến liều lĩnh thế không?

 Hành động vừa qua của chính quyền HN cho thấy họ “coi Trời bằng vung”, bởi có lẽ họ tự coi mình là “Trời”, hay “đỉnh cao trí tuệ” rồi, nên mới xảy ra sự kiện rất đáng tiếc như vậy… Nếu người dân đã có thể xuống đường gây áp lực bằng biểu tình, thì ông Thảo (hay ông Hùng phó) có dám chỉ thị hay xui kẻ dưới trướng phá hoại như thế chăng? Giả thiết người dân sẽ dựng lều trại ở trước cổng Ủy ban nhân dân HN hô vang các khẩu hiệu, buộc các ông này, những kẻ ngang ngược tuyên bố “chặt cây không cần hỏi dân” phải từ chức và chịu trách nhiệm hình sự cho những quyết định của mình… thì những quan lại trên của chính quyền thủ đô có run sợ không? Chắc chắn câu trả lời là có; và có lẽ không chỉ có mỗi quan lại chính quyền thủ đô mới run sợ…

 Cũng chính vì quyền biểu tình của Nhân dân đang bị nhà nước bỏ trong hòm khóa lại, nên dù cho số cây bị chặt lên tới 6700 cây, chứ không phải là 500 hay 2000, thì họ cũng chỉ việc “kiểm điểm nghiêm khắc”, hay tiếp tục “rút cái dây kinh nghiệm” mà thôi…

 Thực tế, cùng với việc tước đoạt quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội, quyền biểu tình của người dân còn bị dây dưa trì hoãn, cho thấy nhà nước này đã tước đoạt đi quyền lực của Nhân dân. Cái gọi là “Dân biết, Dân bàn, Dân làm, Dân kiểm tra”, chỉ là lời nói, là khẩu hiệu rỗng tuyếch, không hơn không kém.

 Quyền biểu tình là quyền thiêng liêng và hiển nhiên của Nhân dân. Không lẽ người Dân phải đi xin cái quyền hiển nhiên đó?

 Có chăng là đòi, và đòi cách nào mà thôi! u uuuuuuuu

KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN #217(15.4.2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 574)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 583)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 630)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 693)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 494)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,