KHÔNG HẬN THÙ SAU CHIẾN TRANH.

19 Tháng Năm 201512:00 SA(Xem: 3322)
KHÔNG HẬN THÙ SAU CHIẾN TRANH.

Nói đến chiến tranh người ta liên tưởng đến những đau thương tang tóc, những tàn phá khốc liệt, những mất mát chia lìa. Bi thương hơn nữa, bao nhiêu trai trẻ, bao nhiều chiến sĩ đã phải bỏ mình trong cuộc chiến. Họ hy sinh thân mình vì một lý tưởng hay để bảo vệ quê hương. Họ hy sinh thân mình vì tham vọng của người lãnh đạo hay ảo tưởng của một chủ nghĩa. Những người lính ấy khi hy sinh, thân xác họ bị vùi chôn, bị tan nát dưới lằn đạn, để rồi khi chiến tranh chấm dứt, người ta tự hỏi thân xác người lính ấy sẽ ra sao? Bên thắng trận chắc hẳn có nhiều cơ hội để lo lắng, mai táng chiến sĩ của phe mình một cách trịnh trọng trang nghiêm, nhưng còn thân xác chiến sĩ bên thua cuộc thì sao? Có ai nghĩ tới họ không, có ai lo lắng cho anh linh các tử sĩ đó không?

 May mắn thay, qua lịch sử thế giới chúng ta bắt gặp những hành động đáng cảm phục của bên thắng cuộc đối với bên thua cuộc.

 Nếu có một lần đến Washington DC, bạn hãy đến thăm nghĩa trang Arlington. Đây là nghĩa trang quân đội quốc gia của nước Mỹ, nằm bên kia sông Potomac. Nghĩa trang quân đội quốc gia này thật đẹp và hùng vĩ. Nhưng xúc cảm không phải vì cái đẹp thiên nhiên mà chính vì đó là nơi yên nghỉ cuối cùng của những người đã hy sinh trong cuộc nội chiến giữa 2 miền Nam và Bắc Mỹ từ tháng 4-1861 đến tháng 4-1865.

 Đây là cuộc chiến khốc liệt nhất trong lịch sử nước Mỹ. Chỉ trong vòng 4 năm, tổng cộng 620.000 người Mỹ đã ngã xuống cho cuộc nội chiến này. Đối với dân số thời đó thì con số này là 2%, nếu so với dân số nước Mỹ hiện nay thì gần 6 triệu người đã tử trận.

 Trong cuộc chiến tranh tương tàn giữa hai miền Nam-Bắc Hoa Kỳ đã diễn ra các trận chiến trên bộ giữa hàng vạn binh lính ở Virginia, Maryland, Pennsylvania, Tennessee và Georgia. Các trận hải chiến diễn ra ngoài khơi bờ biển Đại Tây Dương và trên sông Mississippi. Hàng trăm ngàn chiến sĩ hai bên đã ngã gục. Nhưng khi quân miền Nam của tướng Lee đầu hàng, thì vị chỉ huy quân miền Bắc, tướng Grant đã nhắc nhở quân của ông là: “Những kẻ chiến đấu phía bên kia cũng là anh em của chúng ta”. Do vậy tử sĩ của cả hai miền Nam Bắc đều được an nghỉ bên nhau tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington ở thủ đô Was-hington DC.

 7_khong_han_thu_sau_chien_tranh-content Xuôi dòng lịch sử, chúng ta dừng lại nơi trận đánh Verdun ở miền Tây Bắc nước Pháp. Đây là một trận đánh đẫm máu đã đi vào lịch sử Đệ nhất Thế chiến 1914-1918, khiến một người lính đã viết: “Nếu chưa biết Verdun thì chưa biết gì về chiến tranh”. Được mệnh danh Địa ngục Verdun (The Hell of Ver-dun, L’Enfer de Verdun), trận đánh kéo dài 300 ngày (21-2-1916 -19-12-1916), tử thương 230.000 binh lính trên tổng số 700.000 nạn nhân. 

 Ngay trong lúc trận đánh còn tiếp diễn, các chiến sĩ khi tử trận trên đất địch vẫn được phe địch chôn cất tử tế.

 Khi chiến tranh chấm dứt, sự thù hận không còn nữa. Nghĩa trang Quân đội Quốc gia Verdun và Nhà Tưởng niệm Douaumont (The Dou-aumont ossuary) đã được xây dựng. Nghĩa trang này chôn cất không những chiến sĩ người Pháp mà còn chôn cất các chiến sĩ người Đức, kẻ thù của họ trong chiến tranh. Nhà Tưởng niệm Douaumont cũng là nơi lưu giữ hài cốt của hơn 130.000 chiến sĩ vô danh cả hai bên Pháp và Đức đã nằm xuống trong Thế chiến Thứ nhất.

 Gần thành phố Mons thuộc nước Bỉ, có nghĩa trang quân đội St Sym-phorien, được xem như nghĩa trang đẹp nhất của mặt trận Tây Bắc (Pháp Bỉ) Đệ nhất Thế chiến.
Hai cánh cổng, bên phải ghi bằng tiếng Anh và bên trái tiếng Đức, dẫn vào khu mộ của binh lính cả hai phe, cả hai quốc tịch. Nghĩa trang như một công viên đẹp, ngay hàng thẳng lối, là nơi yên nghỉ của hơn 500 binh sĩ gồm 284 Đức và 229 Anh. Lối đi ở giữa dẫn đến chỗ cao và sáng nhất, nơi đặt Trụ đài Tưởng niệm, do người Đức dựng lên để tưởng niệm những chiến sĩ Đức và Anh đã hy sinh trong trận Mons vào hai ngày 24 và 25-08-1914.

 Gần đây nhất, hãy nhìn nước Đức sau ngày 9-11-1989. Khi bức tường Bá Linh sụp đổ, người dân Tây Đức đã mở rộng vòng tay đón chào người anh em Đông Đức. Sự thống nhất nước Đức đã là một lễ hội lớn. Chính quyền Tây Đức mở rộng vòng tay cưu mang người dân Đông Đức, không có tù cải tạo, không có trại tập trung, không có trả thù. Tất cả mọi người hòa niềm vui thống nhất.

 Lịch sử chiến tranh trên thế giới đã cho chúng ta những hình ảnh nói lên sự tự trọng, tính nhân bản và lòng vị tha sau cuộc chiến. Thử hỏi người Cộng sản Việt Nam sau khi cưỡng chiếm hoàn toàn miền Nam Việt Nam, họ đã đối xử ra sao với những người lính miền Nam, với đồng bào ruột thịt của họ?

 Hình ảnh đầu tiên khi người Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam sau ngày 30-4-1975, chính là việc biết bao nhiêu anh chị em thương phế binh VNCH đang nằm trong bệnh viện đã bị đuổi ra khỏi nhà thương, không cần biết bệnh nặng hay nhẹ. Những thương phế binh này không nơi nương tựa, không người chăm sóc, đã phải lê tấm thân tàn sống vất vưởng khắp các nẻo đường đất nước. Rồi các nghĩa trang tử sĩ VNCH, như nghĩa trang Biên Hòa, đã bị người Cộng sản cầy nát. Hàng triệu quân nhân, công chức, nhà văn, nhà báo của chế độ VNCH đã bị đưa vào trại tù “cải tạo” nơi rừng sâu nước độc. Tài sản, nhà cửa của họ bị tịch thu, vợ con bị đưa đi vùng “kinh tế mới” âm u chướng khí, con cái không được đi học hay đi làm việc vì cha mẹ có liên quan đến chế độ cũ.

 Có chế độ nào phi nhân bản như Cộng sản Việt Nam khi đối xử tàn tệ với phe đối nghịch khi chiến tranh đã chấm dứt? Có chế độ nào man rợ như chế độ CSVN khi đối xử tàn bạo, vô nhân đạo với những người cùng chung huyết thống?

 Người xưa có câu: Đem đại nghĩa thắng hung tàn. Lấy chí nhân thay cường bạo”, còn người Cộng sản Việt Nam hành động ngược lại: Đem hung tàn thắng đại nghĩa. Lấy cường bạo thay chí nhân.

 Chủ thuyết Cộng sản đã biến con ngưòi thành những kẻ mất hết lương tri, đã hủy hoại và tàn phá những lễ nghĩa, nhân cách do ông cha để lại. Ngày nào còn chế độ Cộng sản trên quê hương Việt Nam, ngày đó dân tộc ta còn chìm đắm trong khổ ải và thua thiệt các nước lân bang. Còn gì đau lòng hơn!nnnnnnnnn

KÍNH MỜI QUÝVỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 219 (05-15-2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1473)
Với trình độ của một “giáo làng”, tư chất của một “tiểu nông”, với đầu óc của một kẻ mù quáng tin vào thứ chủ nghĩa xã hội đã bị lịch sử đào thải và thế giới phỉ nhổ, tâm thế của một lãnh đạo chỉ biết tùng phục Đại Hán, kẻ thù luôn nuôi mộng thôn tính Việt quốc và Việt tộc, Nguyễn Phú Trọng đã lên tột đỉnh quyền lực hôm 23-10-2018, nhờ vừa làm Tổng bí thư đảng vừa làm Chủ tịch nước. Từ trước tới nay, chỉ HCM mới được như vậy. Giờ đây, một tay “Đảng cương”, một tay “Quốc pháp” như lời bưng bô của đám “trí thức tầm gởi”, tân “hoàng đế đỏ” sẽ phục thù cái hỗn danh “Trọng lú” mà giới chữ nghĩa Hà Nội đã đặt cho ông (nhân dân cũng đồng tình) và đã hành hạ ông mấy chục năm trời, một hỗn danh rất đúng xét theo cương vị của kẻ điều khiển đảng viên kiểu dung túng, cai trị đất nước cách hỗn loạn và quản lý xã hội cách tồi tệ như ta đang thấy hiện giờ.
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1551)
Nguyên Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Đỗ Mười, qua đời hôm 1-10, đã để lại những “di sản” đáng tranh cãi như việc định hình “Nhà nước Pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa,” thanh trừng các hộ làm kinh tế miền Nam thông qua chiến dịch “Đánh Tư sản” và tạo dựng chương trình “Kinh tế Mới” với nhiều hệ quả kéo dài đến tận ngày nay.
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1521)
Khi còn sống Ông Trần Đại Quang chết đã 3 ngày, nhưng trên mạng xã hội dân vẫn tiếp tục diễu cợt hoặc phẫn nộ chửi. Trước hết vì những gì ông đã làm khi còn sống, trong đó có những “thành tích” thời ông còn trong ngành công an, chức vụ cao nhất là Bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam nhiệm kỳ 2011-2016, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương và Trưởng ban Chỉ đạo Tây Nguyên từ 2011 đến 2016. “Thành tích” nhiều người nhắc nhất là vụ dẹp loạn ở Tây Nguyên năm 2004. Lúc đó ông Trần Đại Quang là Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an.
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1533)
Nếu triết lý “Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là nó bắt được chuột” của nhà lãnh đạo “cải cách mở cửa” Đặng Tiểu Bình, đã đưa Trung Cộng từ một quốc gia chậm tiến lên hàng cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, sau Hoa Kỳ, thì chuyện “nhất thể” hay “tam thể” cầm quyền ở Việt Nam cũng chẳng khác gì cho đất nước nếu thứ mèo này tiếp tục ăn hại, cam phận cúi đầu trước Bắc Kinh và cứ mãi bám lấy chủ nghĩa Cộng sản hại dân
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1512)
. Khối Bắc hơn 20 nước, 1/3 dân số toàn cầu, nơi cách mạng Số đang diễn ra vũ bão, với 5 trung tâm quyền lực hàng đầu là: Mỹ - Trung – Nhật – Đức – Nga. . Khối Nam khoảng 180 nước lớn nhỏ với 2/3 dân số thế giới, đang được thúc đẩy làm Cách mạng Kỹ nghệ hóa, do các nước Khối Bắc chuyển giao (thông qua vốn–kỹ thuật–quản lý), nhằm lấp bớt hố xa cách các nước giầu với các nước nghèo. Trong khi chạy đua làm CÁCH MẠNG XÃ HỘI KỸ-THUẬT-SỐ, 5 trung tâm quyền lực Mỹ - Trung - Nhật - Đức - Nga chắc chắn bắt buộc phải chấp nhận THẾ LIÊN HOÀN VỪA HỢP TÁC (để giải quyết những thách thức toàn cầu) VỪA CẠNH TRANH (nhằm chi phối Khối Nam qua đầu tư và thương mại).