NHÀ NƯỚC KHỦNG BỐ BẰNG CÔNG CỤ BẠO LỰC!!!!! XÃ LUẬN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN #220 (01.06.2015

01 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 4195)
NHÀ NƯỚC KHỦNG BỐ BẰNG CÔNG CỤ BẠO LỰC!!!!! XÃ LUẬN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN #220 (01.06.2015

 

 

Nhà nước khủng bố bằng công cụ bạo lực !!!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 220 (01-06-2015)

 

Người ta còn nhớ việc làm đầu tiên của ông Nguyễn Tấn Dũng khi vừa mới nhậm chức lãnh đạo chính phủ là giải tán ngay “Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, nơi hội tụ những chuyên gia, những trí tuệ thông thái hàng đầu của đất nước được hai vị tiền nhiệm là Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải thành lập tin dùng. Thay vào đó, với não trạng của một ủy viên đảng ủy công an (CA) trung ương, Nguyễn Tấn Dũng đã mời một tay CA có nhiều thành tích đàn áp dân chủ nhân quyền làm tư vấn, làm đặc phái viên bên cạnh: trung tướng Nguyễn Văn Hưởng! Rồi suốt hai nhiệm kỳ của ông, công luận đều nhận thấy bộ máy nhà nước ngày càng bị CA hóa sâu rộng. Rất nhiều quan chức CA cấp cao đã trở thành bí thư, chủ tịch tỉnh, cán bộ cao cấp của lắm bộ ngành. Chẳng hạn ông Trương Hòa Bình, chánh án Tòa án nhân dân tối cao, từng là một trung tướng CA. Ông Nguyễn Hòa Bình, nguyên thiếu tướng CA, nay được bổ nhiệm làm viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân. Trung tướng CA Phạm Dũng hiện là trưởng ban Tôn giáo chính phủ. Cấp huyện cũng thế. Bên trong bộ máy nhà nước, bộ máy đảng của nhiều địa phương, tỷ lệ quan chức nguyên là CA cũng đáng kể. Riêng lực lượng CA thuần túy và hàng tướng tá CA thì ngày càng hùng hậu!

Tại sao có tình trạng CA hóa nhà nước và xã hội như thế? Có nhiều nguyên nhân. Trước hết, đó là bản chất của chế độ CS: phải luôn cai trị nhân dân bằng bạo lực! Tiếp đến, trong hoàn cảnh VN, đó là từ kinh tế đến tài chánh, văn hóa đến giáo dục, an ninh đến môi trường ngày càng đi xuống. Trái lại cảnh nghèo khổ, nỗi bất mãn của dân chúng và sự hỗn loạn, mức tội ác trong xã hội ngày càng đi lên. Cộng thêm vào đó, nhờ các phương tiện truyền thông đại chúng ngày càng phát triển, sự hiểu biết của người dân về tình hình đất nước xã hội và về bộ mặt chủ nghĩa chế độ ngày càng gia tăng, khiến sức phản kháng và chí đấu tranh của mọi tầng lớp đồng bào ngày càng bừng dậy. Thành thử nhà nước độc tài ngày càng thấy phải trấn áp nhân dân bằng công cụ bạo lực.

Công cụ đó chính cái là lực lượng được họ giữ chặt trong tay bằng lời thề cưỡng ép: “trung thành tuyệt đối với đảng CS”, bằng danh hiệu tâng bốc: “thanh gươm lá chắn của đảng”, bằng khẩu hiệu gây mụ mị: “chỉ biết còn đảng thì còn mình”. Dĩ nhiên, ai cũng thấy những cái đó nói lên thái độ vô ơn trắng trợn đối với toàn dân là tập thể sản sinh CA từ lòng mình và nuôi dưỡng CA từ tiền mình, thái độ phỉ báng tàn tệ đối với chức năng và danh dự của CA là chỉ phải biết lấy Tổ quốc và Nhân dân làm đối tượng phục vụ. Những cái đó ngoài ra còn giết chết lương tri và lương tâm của những con người đang làm một nghề cao quý tự bản chất lẫn cần thiết cho xã hội, mở đường cho bao thái độ kiêu căng hống hách, ứng xử vô luật (sử dụng côn đồ), hành động ám muội (giả dạng côn đồ), nghĩa là tàn bạo đối với nhân dân. Thái độ vô cảm và ác độc như thế mà hiện đầy dẫy mới đây đã được một cựu học viên cảnh sát tiết lộ đến lạnh người trong bài “Vì sao CA vô cảm?”: “Chắc hẳn không ít người vẫn còn nhớ vụ học viên Học viện Cảnh sát Nhân dân đăng tải loạt album treo cổ chó vào năm 2011. Đó là một phần của chương trình đào tạo… Đầu tiên, tôi xin trình bày về nội dung của bài thực hành ‘Quan sát & khám nghiệm hiện trường’. Mục đích của bài, đúng như tên gọi, nhằm đào tạo cho các sĩ quan tương lai có những kinh nghiệm đầu tiên về việc quan sát tử thi, biểu hiện của tử thi qua nhiều kiểu chết khác nhau. Điểm đáng chú ý của bài học là các học viên không thực hành với những xác chết thật mà thay vào đó là những con chó còn sống. Khi tham gia bài học này, họ phải tự tay giết chết vật mẫu là các chú chó vô tội… Trong quá trình thực hành, học viên phải trải nghiệm mọi phương pháp giết người bằng cách trực tiếp hành hình những con chó, còn trong tâm trí phải tưởng tượng đó là người. Đây là lệnh! Ngoài mục đích chính trên thì thông qua bài học, học viên còn đạt được kỹ năng tra khảo tội phạm mà không phải chùn tay. Giờ thì các bạn hiểu lý do vì sao có những cái chết bất thường khi nghi phạm bị hỏi cung rồi chứ? Vì trong tâm trí những chiến sĩ CA, mạng người không khác mạng chó!”.

Nhìn lại những gì công cụ bạo lực này (gồm công an, cảnh sát, dân phòng, gọi tắt là CA) gây ra cho nhân dân đất nước gần cả thập niên qua, chúng ta thấy có những nét nổi bật như sau:

220-content 1- Tàn phá văn hóa đạo đức Dân tộc: Đó là phá đám tang của các đảng viên phản tỉnh như Trần Độ, Lê Hiếu Đằng, Trần Lâm…, thậm chí đám tang dân thường như bà Hồ Nhu thuộc giáo xứ Cồn Dầu năm 2010. CA cũng nhiều lần đốt phá nhà chứa đồ tang lễ của Đồng bào H’Mông tại Cao Bằng (tháng 3-2013, 10-2014, 2-2015). Đạo lý truyền thống “nghĩa tử là nghĩa tận” lần đầu tiên trong lịch sử Dân tộc, đã bị lực lượng này ngang nhiên chà đạp. Chưa hết, CA còn nhiều lần xâm phạm lễ tưởng niệm các liệt sĩ chống Trung Quốc bằng cách tự mình hay dùng tay sai cản phá buổi lễ, chửi bới hành hung những người đi tưởng niệm.

2- Đàn áp nhân dân đòi quyền sống: Các cuộc biểu tình đòi đất của dân oan từ bắc chí nam như Văn Giang, Bắc Giang, Dương Nội, Tiên Lãng, Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Thủ Thiêm, Thủ Đức, Long An… đã mau chóng bị dẹp tan trong máu và nước mắt, trong đánh đập và bỏ tù nhờ bàn tay của những CA lạnh lùng, mù quáng tuân theo lệnh trên hay mờ mắt vì món tiền thưởng. Những thiện nguyện viên cứu giúp họ như hai ông Hà Thanh và Tiến Sơn cũng bị hành hung (03-2015). Cuộc xuống đường của dân Bình Thuận tháng 4-2015 phản đối nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân gây ô nhiễm đã bị cảnh sát cơ động đối phó bằng dùi cui, súng chỉ thiên và lựu đạn cay. Những ai hỗ trợ công nhân đình công đòi quyền lợi cũng bị giam cầm, xử án, bỏ tù. Người dân Hà Nội biểu tình bảo vệ cây xanh hoặc bị đưa về đồn tra hỏi (04-2015), hoặc bị CA giả dạng côn đồ hành hung thô bạo như Trịnh Anh Tuấn, Nguyễn Chí Tuyến. Thậm chí người dân xuống đường chống quân xâm lăng, đòi quyền sống cho dân tộc, CA cũng chẳng để yên; các lớp dạy sinh ngữ miễn phí tự nguyện cũng bị đặt vấn đề rồi dẹp bỏ.

3- Tra tấn, giết chết người bị tạm giam: Từ thập niên nay, đồn CA đã trở nên nỗi khiếp đảm cho dân lành. Theo báo cáo của Quốc hội (04-2015), trong 3 năm qua, đã có hơn 260 người chết đang khi bị tạm giữ. Phần lớn họ bị bắt vào đồn vì những vi phạm nhỏ nhặt, nhưng rồi đã bị tra khảo đến chết để lấy khẩu cung. Điều đáng nói là hầu hết đều bị vu khống tự tử nhưng hiếm có CA nào bị xử lý đúng pháp luật.

4- Bạo hành với ai hoạt động nhân quyền: Trước hết, đó là cấm hành nghề hoặc áp lực đuổi khỏi nghề những luật sư bênh vực nhân quyền như Lê Trần Luật, Võ An Đôn… Thứ đến, gây rối cuộc sống của những ai hoạt động nhân quyền, có khi không cho họ xuất cảnh. Tiếp nữa, khóa cổng chặn đường những công dân muốn tham dự các cuộc hội họp về nhân quyền thậm chí do chính khách ngoại quốc tổ chức; bao vây, cướp giật đồ đạc của những ai đến tham dự các phiên tòa chính trị (vụ Lấp Vò 8-2014), chặn đường hành hung bạn hữu các tù nhân lương tâm như ông Phạm Văn Trội (01-2014), ông Trần Anh Kim (01-2015). Ngang nhiên và tàn bạo hơn nữa là truy sát, đánh trộm đến trọng thương như các ông Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Bắc Truyển, Trương Minh Đức, Trương Văn Dũng, Nguyễn Văn Thạnh, các bà Trần Thị Nga, Nguyễn Hoàng Vi, gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn…. Chưa hết, còn phục kích để bắt giam vô cớ rồi xử án vô luật như đối với bà Bùi Minh Hằng, anh Phạm Minh Vũ và bạn đồng hành của họ.

Các nhà hoạt động cho quyền tôn giáo cũng bị CA và côn đồ chặn đường gây sự như Hội đồng Liên tôn VN, nhiều chức sắc và tín đồ Công giáo, Tin lành, Phật giáo, Cao đài, Hòa Hảo. Đặc biệt, các cộng đoàn Tin lành Mennonite hay các Hội thánh Tin lành tại gia thường xuyên là nạn nhân thói bạo hành của họ. Những nhà báo tố cáo CA tham nhũng hối lộ, mua quan bán chức… rốt cục đã phải nếm cảnh lao tù như phóng viên Hoàng Khương, chủ bút Kim Quốc Hoa.

5- Hành hạ các tù nhân lương tâm: Bắt đầu thẩm vấn dạng tù nhân này, CA thường dùng biện pháp hèn hạ là lường gạt, tra tấn thể xác và bức bách tinh thần để họ phải nhận tội. Hai trường hợp bức cung nổi tiếng nhất là buộc Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải vào tội giết người để nay bị tuyên án tử. Mới đây, nhiều tướng tá CA tại Quốc hội còn chống cả quyền im lặng của bị cáo. Một khi họ đã thụ án, CA tiếp tục cưỡng buộc nhận tội những tù nhân bất khuất, bằng nhiều biện pháp tàn độc bẩn thỉu như bỏ đói (Đặng Xuân Diệu), nhờ tù nhân hình sự đánh đập (Hồ Thị Bích Khương), biệt giam kỷ luật (Nguyễn Đặng Minh Mẫn), cắt thăm nuôi (Đinh Nguyên Kha), không chăm sóc y tế đầy đủ (Nguyễn Xuân Nghĩa), đày đi thật xa gia đình (Mai Thị Dung, Tạ Phong Tần). Đặc biệt là đầu độc cho chết trong tù (như Huỳnh Anh Trí, Đinh Đăng Định). Công an trại tù còn bóc lột tù nhân (chính trị lẫn hình sự) bằng cách bán hàng với giá cắt cổ, đòi hối lộ để cho chút thoải mái hay giảm án tù, nhất là cưỡng bức lao động khổ sai đến kiệt lực. Thành viên các trại cai nghiện, “trung tâm giáo dục” và “trường phục hồi nhân phẩm” cũng không thoát khỏi số phận bi thảm đó. Chính quốc tế từng lên án chuyện này.

Kết luận: Sự gia tăng con số khổng lồ của CA –đặc biệt sự gia tăng nhanh chóng số tướng CA trong thời bình và sự phân bổ các tướng lãnh này vào nhiều bộ ngành và địa phương- đã tạo một áp lực thường xuyên và khủng khiếp lên bộ máy nhà nước, lên cuộc sống nhân dân, khiến chẳng mấy ai có thể làm việc theo lương tâm và trong an bình để đóng góp xây dựng xã hội. Sự gia tăng lối hành xử bạo lực của CA đối với những người đòi công lý hay đòi dân chủ, tiên thiên coi họ như kẻ thù đã làm suy giảm nguyên khí quốc gia, gây chán nản cho các công dân thiện chí, chẳng thể nào làm Đất nước phát triển. Tụt hậu toàn diện của đất nước, thất bại mọi mặt của các chính sách, sai lầm đủ thứ của nhà cầm quyền, tội ác tràn lan trong dân chúng và bất ổn triền miên trong xã hội, ngành CA và những ai đang điều khiển nó gánh trách nhiệm không phải nhỏ. Họ tưởng bạo lực và dối trá có thể bình định được lòng dân đang phẫn uất và củng cố được chế độ đang suy tàn sao? Họ có bao giờ nghĩ đến hình phạt mà nhân dân, lịch sử và kể cả các Đấng linh thiêng sẽ dành cho những kẻ đã lợi dụng quyền lực để gây tội ác?

 

BAN BIÊN TẬP


KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BNS TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 220 (01.06.2015.)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 2343)
Rốt cuộc, giới phân tích kinh tế-chính trị cùng rất nhiều người đặc biệt theo dõi sự tồn vong hàng năm của chế độ Trung Cộng cũng đã có được một bằng chứng – dù nhỏ bé nhưng có giá trị, mà từ đó có thể bổ sung cho những dự đoán về khoảng thời gian chính thể này có thể sẽ cáo chung. Đầu tháng 10-2018, tờ The New York Times International của Mỹ đã có được trong tay một chỉ thị của chính phủ Trung Quốc gửi cho các nhà báo ở nước này ngay tuần trước đó – quy định rõ 6 chủ đề kinh tế cần phải được “quản lý.” Trong bài “Trung Quốc kiểm duyệt các tin tức thất lợi về kinh tế,” The New York Times International đã công khai 6 chủ đề đó, bao gồm:
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 2393)
Linh mục Anton Đặng Hữu Nam cho hay bị một thành viên Hội Cờ đỏ nhiều lần dọa giết trong khi lãnh đạo xã phủ định điều này. Sự việc vị linh mục kêu cứu do bị dọa giết đã ồn ào trên mạng xã hội vài ngày nay. "Ông Lê Đình Thọ, Hội trưởng Hội Cờ đỏ xóm Quỳnh Khôi đã ba lần đột nhập vào nhà thờ Giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, nơi tôi đang quản nhiệm, đe dọa giết tôi", linh mục Anton Đặng Hữu Nam nói với BBC hôm 24/10.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 2306)
Đây là câu chuyện của người H’Mông Việt Nam bị giam giữ tại Trung tâm Giam giữ Di dân (IDC) Suan Phlu ở Bangkok, Thái Lan. Câu chuyện dựa trên lời kể lại từ lá thư gửi Cao ủy nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHCR) của tù nhân và lời kể của vợ của anh. Trong một căn phòng nhỏ chật chội, ở một khu phố nhỏ nghèo của Bangkok, Vue Chor kể lại lý do vì sao gia đình chị lại lưu lạc sang Thái Lan gần 10 năm qua, và vì sao chồng chị vẫn ở đằng sau song sắt trại tạm giam.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 2358)
Nguyên tiêu đề: Hãy cầu nguyện cho người Thượng bị lãng quên của Việt Nam. Sự đàn áp của chế độ Cộng sản đối với dân tộc thiểu số ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh VN phần lớn là không thể nhận thấy được nhưng đang bắt đầu được biết đến Hãy bắt đầu với một lời thú nhận. Khi tôi là một phóng viên chiến tranh ở Việt Nam vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, tôi đã không ủng hộ “báo chí nhảy dù.” Đó là chuyến đi thực tế vào vùng chiến bằng trực thăng và ở lại đó một hoặc hai ngày để cảm nhận tình hình và rồi quay trở lại Sài Gòn để viết một bài báo.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 2174)
Báo chí vừa đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra kết luận về ông Chu Hảo và đề nghị kỷ luật ông. Lão Mà Chưa An tuyên bố như sau: Phó Giáo sư Tiến sĩ khoa học Chu Hảo là một trí thức lớn của Việt Nam. Ông là một nhà khoa học tài ba trong lĩnh vực vật lý kỹ thuật. Ông đã có những đóng góp to lớn trong việc xây dựng các viện nghiên cứu vật lý và khoa học hàng đầu của Việt Nam. Với tư cách Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, ông đã có những đóng góp to lớn vào việc hoạch định chính sách khoa học công nghệ, nhất là công nghệ truyền thông thông tin (ICT) ở Việt Nam,