DƯƠNG KHIẾT TRÌ: KHÔNG CẦN PHẢI ĐÁNH VIỆT NAM. -VŨ ĐÔNG HÀ.

11 Tháng Bảy 20189:41 CH(Xem: 1276)
DƯƠNG KHIẾT TRÌ: KHÔNG CẦN PHẢI ĐÁNH VIỆT NAM. -VŨ ĐÔNG HÀ.

Tại sao phải đánh chúng khi hơn 700km2 vùng biên giới phía Nam của ta đã được chúng dâng cho ta, một nửa Thác Bản Giốc đã được ta cắm cờ 5 sao, Ải Nam Quan đã trở thành Hữu Nghị Quan mà chúng vẫn cực kỳ coi trọng đại cục hữu nghị giữa hai đảng và nâng niu gìn giữ để trao lại cho những thế hệ mai sau của chúng.

     Súng đạn nào mãnh liệt bằng phong bì tống vào miệng chúng để sau đó Đại Hán ta ngồi ngay trên nóc nhà Tây Nguyên, đào mồ xới mả đất Mẹ của chúng, thải chất độc vào môi trường của chúng và Bộ chính trị của chúng vẫn khăng khăng đấy là chiến lược đã quyết, là chính sách công nghiệp hóa hiện đại đất nước không thể ngừng.

     Xe tăng đại pháo nào bằng hàng ngàn công trình xây dựng để những sư đoàn Tàu cộng trong bộ áo công nhân có mặt trên xứ sở của chúng, kéo dài từ mũi Cà Mau cho đến Hữu nghị quan.

     Phi cơ, chiến hạm sao bằng 90% gói thầu của chúng ta đang khống chế nền kinh tế của chúng, hàng hóa thặng dư Made in China đang ở trên thân thể chúng, bàn ăn của chúng, bao tử của chúng, nhà cầu của chúng.

     Tại sao phải đánh chúng khi chỉ cần đóng đường biên giới là dân của chúng không đủ tiền mua quần áo mặc, thực phẩm, hàng hóa tiêu dùng, xe Dream và giấc mơ thấp hèn của chúng không còn chạy đầy đường, cắt xăng dầu là cả nước chúng tối đen và chỉ cần một cú nổ là Tây Nguyên của chúng sẽ nhuộm bùn đỏ.

     Chúng ta không phải đánh, không phải bắn một viên đạn nào mà vẫn có thể làm sụp đổ thị trường chứng khoán của chúng, làm tán gia bại sản những tên đồng chí tư bản đỏ mà tài sản vốn liếng có được là nhờ vào và đang lệ thuộc vào nền kinh tế Tàu made in Vietnam.

     Tại sao chúng ta phải đánh!?

     Cần gì phải đánh khi cả vùng biển mà chúng gọi là biển Đông đã, đang và sẽ là sân nhà của chúng ta; khi ngư dân của chúng đi đánh cá trên vùng biển của tổ tiên chúng mà lấm lét như đi ăn trộm; khi hải quân của chúng không dám lai vãng trong suốt thời gian giàn khoan của ta chầm chậm tiến vào và khoan vào lòng biển của chúng nó; khi sự chống trả của chúng là những lời tuyên bố đã trở thành trò hề trên sân khấu ngoại giao; khi phản đối của chúng là những cú điện đàm với lãnh đạo ta bằng cái điện thoại không cắm dây; và chúng ta chỉ cần đuổi chúng ra khỏi nhà của chúng bằng vòi rồng phun nước.

    4 Tại sao chúng ta phải đánh?

     Cần gì phải đánh để chúng ta trở thành đạo quân xâm lăng và mang tiếng dưới mắt nhìn của thế giới, làm xấu đi hình ảnh yêu chuộng hòa bình của Đại Hán. Trong khi chúng ta đã từng bước trong hòa bình thành công thu tóm từng tấc đất, tấc biển, từng vùng đất, vùng biển của chúng bằng văn kiện do chính chúng ký kết. Trong khi chúng ta vô cùng hiệu quả trong tiến trình biến chủ quyền của chúng thành vùng tranh chấp, biến vùng tranh chấp thành vùng khai thác của ta và chúng chỉ dám vừa lên tiếng như chó sủa người qua đường vừa cúi đầu cam kết “tất cả vì đại cục Việt-Trung”.

     Đó là đối với chúng ta.

     Còn đối với dân của chúng:

     Cần gì phải đánh khi chúng thay thế ta ngăn chặn, trấn áp, bắt giam, bỏ tù dân của chúng đứng lên phản đối Đại Hán. Đánh chúng sẽ khơi dậy lòng yêu nước của dân tộc chúng vốn đã là sức mạnh vô biên từng đánh bại chúng ta hàng ngàn năm qua. Đảng của chúng đã tích cực giúp chúng ta tiêu diệt lòng yêu nước của dân tộc chúng trong suốt bao năm qua, đã biến đa số dân của chúng thành những đàn cừu chỉ muốn sống trong hòa bình của một cuộc đời nô lệ. Chúng đang làm tốt!

Chưa bao giờ trong lịch sử bành trướng, chúng ta có được một đám thái thú địa phương làm tay sai đắc lực và hiệu quả như chúng. Khi chúng ta có mặt ở biển Đông ngay trước cửa nhà chúng, chúng đã ra lệnh hải quân của chúng không được bén mảng sợ làm phiền lòng ta. Khi cần đốt phá, cướp của, giết người để bôi đen những tên biểu tình yêu nước, công an mật vụ của chúng ngoan ngoãn nghe lời ta tạm lánh. Khi cần cấm ngặt từng tên yêu nước năng nổ xuống đường phản đối chúng ta, chúng đã nhiệt tình như những con chó Tứ Xuyên quên ăn, quên ngủ canh gác ngày đêm. Tại sao chúng ta phải đánh chúng và sau đó phải cai trị dân của chúng? Tại sao ta phải làm công việc đối phó với 90 triệu dân của chúng trong khi giống cẩu phương Nam này làm giỏi hơn chúng ta?
Chúng ta không cần đánh bởi chúng đã đánh dân của chúng thế chúng ta.

     Chúng ta cũng không cần phải cướp vì chúng đã tự cướp nước của chúng để dâng, để bán và sẽ tiếp tục dâng, tiếp tục bán cho chúng ta.
Khi cần chúng ta sẽ chuyển quân, kéo đại pháo, xe tăng chạy vòng quanh biên giới để giúp đảng của chúng nhân danh hòa bình, ngăn chặn hiểm họa chiến tranh mà trị đám dân muốn vọng động của chúng.

     Người đứng đầu Thủ đô đã ra lệnh dân của chúng rằng: “Biểu thị lòng yêu nước, yêu Thủ đô thông qua việc ra sức lao động, học tập, công tác và hưởng ứng các phong trào thi đua yêu nước nhằm phát triển kinh tế, văn hóa–xã hội, đảm bảo quốc phòng, an ninh và ổn định đời sống nhân dân…”

     Người đứng đầu nhà nước ra lệnh cho dân của chúng rằng:
“Đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau phát triển sản xuất kinh doanh, nâng cao đời sống và góp phần cùng cả nước bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc theo đúng luật pháp của nước ta và luật pháp quốc tế….”

     Chúng đã làm đúng bổn phận của một chư hầu trung thành với chính sách trị dân thuộc địa: hãy lo làm giàu và sống yên ổn. Dân của chúng chỉ được làm giàu và đó là phương thức duy nhất được cho phép để bảo vệ tổ quốc của chúng.
Không cần phải đánh. Cờ đại Hán của chúng ta sẽ từ 5 sao thành 6 sao phất phới trên toàn cõi lãnh thổ của chúng. Không bằng súng đạn mà sẽ bằng những văn kiện ký kết từng phần giao nhượng. Văn kiện sau cùng là văn kiện chúng ta viết sẵn cho chúng để chúng XIN ký kết được làm một vùng tự trị trong Đại hán vĩ đại của chúng ta.

     Vũ Đông Hà - DanLamBao


 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1447)
Với trình độ của một “giáo làng”, tư chất của một “tiểu nông”, với đầu óc của một kẻ mù quáng tin vào thứ chủ nghĩa xã hội đã bị lịch sử đào thải và thế giới phỉ nhổ, tâm thế của một lãnh đạo chỉ biết tùng phục Đại Hán, kẻ thù luôn nuôi mộng thôn tính Việt quốc và Việt tộc, Nguyễn Phú Trọng đã lên tột đỉnh quyền lực hôm 23-10-2018, nhờ vừa làm Tổng bí thư đảng vừa làm Chủ tịch nước. Từ trước tới nay, chỉ HCM mới được như vậy. Giờ đây, một tay “Đảng cương”, một tay “Quốc pháp” như lời bưng bô của đám “trí thức tầm gởi”, tân “hoàng đế đỏ” sẽ phục thù cái hỗn danh “Trọng lú” mà giới chữ nghĩa Hà Nội đã đặt cho ông (nhân dân cũng đồng tình) và đã hành hạ ông mấy chục năm trời, một hỗn danh rất đúng xét theo cương vị của kẻ điều khiển đảng viên kiểu dung túng, cai trị đất nước cách hỗn loạn và quản lý xã hội cách tồi tệ như ta đang thấy hiện giờ.
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1535)
Nguyên Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Đỗ Mười, qua đời hôm 1-10, đã để lại những “di sản” đáng tranh cãi như việc định hình “Nhà nước Pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa,” thanh trừng các hộ làm kinh tế miền Nam thông qua chiến dịch “Đánh Tư sản” và tạo dựng chương trình “Kinh tế Mới” với nhiều hệ quả kéo dài đến tận ngày nay.
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1501)
Khi còn sống Ông Trần Đại Quang chết đã 3 ngày, nhưng trên mạng xã hội dân vẫn tiếp tục diễu cợt hoặc phẫn nộ chửi. Trước hết vì những gì ông đã làm khi còn sống, trong đó có những “thành tích” thời ông còn trong ngành công an, chức vụ cao nhất là Bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam nhiệm kỳ 2011-2016, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương và Trưởng ban Chỉ đạo Tây Nguyên từ 2011 đến 2016. “Thành tích” nhiều người nhắc nhất là vụ dẹp loạn ở Tây Nguyên năm 2004. Lúc đó ông Trần Đại Quang là Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an.
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1522)
Nếu triết lý “Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là nó bắt được chuột” của nhà lãnh đạo “cải cách mở cửa” Đặng Tiểu Bình, đã đưa Trung Cộng từ một quốc gia chậm tiến lên hàng cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, sau Hoa Kỳ, thì chuyện “nhất thể” hay “tam thể” cầm quyền ở Việt Nam cũng chẳng khác gì cho đất nước nếu thứ mèo này tiếp tục ăn hại, cam phận cúi đầu trước Bắc Kinh và cứ mãi bám lấy chủ nghĩa Cộng sản hại dân
28 Tháng Mười 2018(Xem: 1496)
. Khối Bắc hơn 20 nước, 1/3 dân số toàn cầu, nơi cách mạng Số đang diễn ra vũ bão, với 5 trung tâm quyền lực hàng đầu là: Mỹ - Trung – Nhật – Đức – Nga. . Khối Nam khoảng 180 nước lớn nhỏ với 2/3 dân số thế giới, đang được thúc đẩy làm Cách mạng Kỹ nghệ hóa, do các nước Khối Bắc chuyển giao (thông qua vốn–kỹ thuật–quản lý), nhằm lấp bớt hố xa cách các nước giầu với các nước nghèo. Trong khi chạy đua làm CÁCH MẠNG XÃ HỘI KỸ-THUẬT-SỐ, 5 trung tâm quyền lực Mỹ - Trung - Nhật - Đức - Nga chắc chắn bắt buộc phải chấp nhận THẾ LIÊN HOÀN VỪA HỢP TÁC (để giải quyết những thách thức toàn cầu) VỪA CẠNH TRANH (nhằm chi phối Khối Nam qua đầu tư và thương mại).